bao the gioi


XIN HÃY CỨU LẤY TỔ QUỐC!
Chu Tất Tiến


Lịch sử của dân Vịêt là một chuỗi những biến cố vừa hùng tráng, oai phong, vừa phẫn nộ và đau đớn chập chùng. Qua những giai đọan hùng cứ biển Ðông xen lẫn với thời gian chịu áp bức của ngoại nhân, nhưng nổi bật lên trên tất cả và kéo dài hơn 4000 năm là cuộc đối kháng với Bắc Phương, cho đến ngày nay, vẫn chưa ngừng nghỉ.

Tuỳ theo tinh thần và khả năng của giới lãnh đạo mà có lúc dân tộc ta hiên ngang đánh đuổi được quân xâm lược tràn từ phiá Bắc xuống, làm kinh động cả thế giới, hay đành chấp nhận tủi nhục làm nô lệ, dù tạm thời, cho các lực lượng xâm lăng Thanh, Minh, Nguyên, hay Mông Cổ...

Ðiều kinh sợ nhất là trong khi đất nước ta không thiếu những danh tướng lừng lẫy được toàn thể thế giới ngưỡng mộ từ Hai Bà Trưng, Bà Triệu, đến các đời Ðinh, Lê, Lý, Trần, Lê, với Trần Hưng Ðạo, Lý Thường Kịêt, Phạm Ngũ Lão, theo sau là Quang Trung Ðại Ðế, rồi các vị Vua anh hùng như Hàm Nghi, Duy Tân... thì cũng có những kẻ hèn hạ, rước voi về dầy mồ tổ tiên, bán nước cho giặc. Những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, và cả họ Mạc cũng tỏ ra khiếp nhược, dâng nuớc cho Tầu. Và, một nhân vật, tuy có tài quản lý, nhưng cũng là một kẻ, cuối cùng, cũng hiện nguyên hình là làm hại đất nước: Hồ quý Ly.

Từ cuối thế kỷ 14 sang đầu thế kỷ 15, Nguyễn Trãi đã víêt bài hịch hùng tráng “Bình Ngô Ðại Cáo”, vạch tội họ HỒ: “Nhân họ HỒ chính sự phiền hà. Ðể trong nước lòng dân oán hận. Quân cuồng Minh thừa cơ gây loạn. Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh. Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn. Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ...”

Ðau đớn thay, hơn năm trăm năm sau, một nguời tự xưng họ HỒ lại tái diễn trò bán nước, buôn dân, cống nộp giang sơn ta cho kẻ thù truyền kiếp Bắc Phương. Cũng dưới sự cai trị của họ HỒ, dân đen cũng bị tiếp tục “nướng trên ngọn lửa hung tàn”, con đỏ cũng bị “vùi xuống dưới hầm tai vạ”.

Ðau đớn hơn nữa là mặc dù ngày nay, dưới ánh sáng của văn minh đầu thế kỷ 21, khi việc thông tin đã lan tràn trên khắp mọi miền thế giới, khi trình độ hiểu bíêt của dân ta gấp trăm lần các thế kỷ cũ, nuớc ta vẫn tiếp tục bị bán đứng một cách ngang nhiên, trơ trẽn, khốn khổ khốn nạn, bởi những tay lãnh đạo, là con cháu của họ HỒ. Nếu không có biện pháp gì ngăn chặn, thì chỉ trong một thập niên nữa, Việt Nam sẽ trở thành một đất nước nô lệ dưới sự quản lý của Trung Cộng.

Nhiều sự việc liên tiếp, công khai, đã chứng minh nhóm lãnh đạo Cộng Sản Vịêt Nam đang tiếp tục BÁN NƯỚC, để đổi lấy sự vinh thân phì gia của họ, mặc kệ cho danh dự Tổ Tiên bị chà đạp nhục nhã; mặc kệ vong linh của hàng trăm triệu dân Vịêt, qua bốn ngàn năm, đã hy sinh bảo vệ từng tấc đất giang sơn; mặc kệ cho những thế hệ sau hứng chịu hậu qủa cay nghịêt của đời làm tôi mọi cho Tầu Cộng. Sau việc dâng Hoàng Sa, Truờng Sa, và dải đất cực Bắc cho Tầu Cộng, bây giờ Nguyễn Tấn Dũng và đồng bọn đang tiến hành một chương trình bán luôn miền Nam cho giặc, qua kế họach khai thác mỏ Bauxít tại Ðắc Nông.

Tất cả mọi chiến lược gia từ xưa đến nay đều bíêt rằng miền Cao Nguyên Trung Phần là điểm chiến lược nhìn bao quát toàn bộ ba xứ Ðông Dương: Việạt, Miên, Lào. Người Pháp cũng từng đồng ý: “Ai chiếm được Cao Nguyên Trung Phần là chiếm được toàn bộ bán đảo Ðông Dương”. Vậy mà bây giờ, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Ðức Mạnh, và Ðảng Cộng Sản đang âm mưu bán đứt miền này cho Trung Cộng, dưới nhãn hiệu “khai thác mỏ Bauxít”.
Thử nhìn về các vấn đề liên quan đến việc khai thác mỏ Bauxít tại Ðắc Nông:

1-Về tính chất kinh tế và khoa học:

Bauxít là loại quặng, nằm ngay trên mặt đất, hay ở một độ nông, có mầu đỏ nâu (brown mud), lẫn trong đất và đất sét, được xử dụng từ rất lâu trước khi được chế biến thành Aluminum (nhôm). Ở Guana, từ nhiều thế kỷ truớc, nguời ta dùng loại đất này để làm nhà.

Sau khi bíêt được đặc tính “nhôm” trong bauxít, thì nhiều nước trên thế giới đã khai thác bauxít, và đem lại lợi nhuận khổng lồ cho giới đầu tư, vì nhôm hầu như hiện diện trong khắp mọi đồ dùng, vật dụng, từ thìa, nĩa đến máy xe hơi hay vỏ máy bay. Tuỳ theo đất đai, trung bình cứ 4 tấn quặng, lấy ra đuợc 2 tấn “alumina”, từ 2 tấn “alumina”, nguời ta lấy ra được 1 tấn nhôm ròng.
Theo ước tính của các “chuyên viên” khoa học của Ðảng Cộng Sản, thì bauxit có nhiều tại miền Bắc, và Cao Nguyên Trung Phần. Riêng tại Ðắc Nông, trữ lượng nhôm có từ 1 đến 2 triệu tấn. Trên thế giới, nơi nhiều Bauxit nhất là Guinê, với hơn 8 triệu tấn, Úc hơn 7 triệu tấn, Hoa Kỳ chỉ có chừng 40,000 tấn. Nhu cầu về nhôm rất cao, tuy nhiên vì tác hại môi trường của nó, nhiều nước đã giảm sự khai thác bauxít và chỉ khai thác bauxít ở những miền sa mạc hoang vắng.
Gần đây, chính Trung Cộng đã đóng cửa trên 150 điạ điểm khai thác bauxít vì bị các nhà khoa học và dân chúng phản đối kịch lịêt. Ðể tiếp tục khai thác lợi nhuận này, Trung Cộng toả đi khắp nơi trên thế giới để tìm nhôm. Một trong những nơi mà Trung Cộng đang tiến hành khai thác là Việt Nam.

2-Về lợi ích kinh tế:

Một khi đã ký nhượng đất cho Trung Cộng xử dụng, lợi nhuận dĩ nhiên là về phiá Trung Cộng. Nhà cầm quyền Cộng Sản có thể chỉ được chia phần trăm và tiền thuế. Mà cho dù được chia lãi và tiền thuế, người dân Việt Nam cũng chẳng được huởng lợi lộc gì. Dưới chế độ được lịêt kê vào những nước tham nhũng nhất thế giới, tiền chia này nhất định vào túi lãnh đạo đến 9/10, và chỉ vào quỹ quốc gia một chút xiú. Nếu chia đầu nguời, chắc không đến chục Ðô La một năm. Kinh nghịêm Tết năm vừa qua, quỹ Xoá Ðói Giảm Nghèo của Liên Hiệp Quốc chui gần hết vào túi cán bộ. (Tại sao lại có quỹ Xoá Ðói Giảm Nghèo khi mà Vịêt Nam có những sân Golf, khách sạn 5 sao, nơi giải trí, ăn chơi vào bậc nhất thế giới? Những tay lãnh đạo Cộng Sản, từ giai cấp công nông năm 1975, nay ai cũng có tài sản khổng lồ. Nếu công khai tài sản, chắc có nhiều tên lãnh đạo được kê vào danh sách những kẻ giầu nhất thế giới của Forbes.)

3-Về tác hại của môi trường:

Theo những nhà khoa học, trong đó có Tiến Sĩ Richard Yokel của University of Kentucky School of Pharmacology, nhôm là một chất độc hại gây tổn thương cho óc não và hệ thần kinh. Nhôm gây nên chứng “encephalopathy”, làm huỷ mô não, làm mềm xương và gây nên bệnh thiếu máu (anemia), giảm thọ, và có thể gây nên bệnh Parkinson. Nhôm không chỉ hại đến não bộ của con người mà cũng là một vấn nạn lớn trong nông nghiệp ở chỗ làm suy đồi đất đai. Chất nhôm được dẫn qua nước chảy vào sông ngòi sẽ tiêu dịêt tất cả mọi thuỷ sản. Tôm cá đều chết hết. Với súc vật, nhôm có thể gây ra triệu chứng run rẩy giống như Parkinson, và chết sớm.

Sau khi mỏ nhôm được khai thác, đất đai biến thành hàng dãy những lỗ hố khổng lồ không thể lấp nổi, nước đọng ao tù đỏ qụach, không có sinh vật gì sống sót. Ðiều quan trọng là muốn rửa quặng, kẻ khai thác phải cần đến nước. Với chỉ tiêu khai thác 1 triệu tấn nhôm ở Ðắc Nông, nguời ta cần đến cả chục đập nước. Như thế toàn bộ nguồn nước tiêu dùng, nước uống cho cao nguyên sẽ bị trưng dụng. Dân Cao Nguyên rồi uống nước ở đâu? Mực nước sông Cửu Long hiện nay đang bị thấp vì Trung Cộng xây qúa nhiều đập nuớc ở thượng nguồn, nay lại bị trưng dụng để rưả nhôm, thì đất đai hạ nguồn sẽ biến dần thành sa mạc. Hơn nữa, sau khi rửa quặng xong, nước lại chảy xuống chỗ đất thấp và ra biển. Toàn bộ dân xử dụng nước để tưới ruộng vườn sẽ bị ảnh huởng. Ðời sống nông dân rồi sẽ khốn khổ. Cưả biển nơi nước nhôm chảy ra sẽ không còn cá, vì cá sẽ chết hết. Ðời sống ngư dân rồi cũng khốn khổ.

Thêm vào đó, khi xử dụng máy để đào xới, độ rung chuyển của những cái máy cạp khổng lồ hoạt động suốt ngày đêm, sẽ làm chấn động địa chất. Cao Nguyên Trung Phần vốn có những núi lửa đang ngủ, nay bị kích thích, có thể hoạt động lại. Riêng phạm vi tiếng ồn phát ra 24 giờ một ngày có thể làm cho những cư dân trong vùng bị điếc tai, họăc nhức óc kinh niên. Bệnh tật có thể phát ra mà không thể chữa trị. Bụi nhôm cũng là một vấn đề lớn. Người ta chỉ cần hít thở bụi nhôm, cũng bị nhĩêm bệnh khó thở, nghẹt phổi và các bệnh về phổi khác. Khi thành phẩm đã xong, kẻ khai thác phải dùng đường bộ và đường biển để chuyển về nước họ. Trên đuờng đi, các thành phẩm ấy sẽ tiêu dịêt nhiều loại côn trùng có ích, đồng thời rải ra rất nhiều vi khuẩn gây nên các sự nhiễm trùng và nhiều căn bệnh quái dị, trong khi giết tôm cá chết hàng loạt.

Ở Jamaica, các mỏ nhôm đã tàn phá đất đai, biến rừng thành sa mạc. Miền Nam Jamaica, 3 triệu tấn chất thải từ bauxit vẫn còn ảnh huởng lâu dài đến sông ngòi và đất đai chung quanh. (http://www.jamaicaobserver.com/columns/html/) Ðiều kinh hoàng là trong cuộc nghiên cứu gần đây, các khoa học gia thấy đa số trẻ em sống gần nơi đó, đều bị uể oải và thích tự tử hàng loạt.

4-Về tác hại xã hội:

Muốn khai thác 1 triệu tấn nhôm, nguời ta phải cần một diện tích mênh mông. Tuỳ theo điạ chất, có thể từ vài chục ngàn, trăm ngàn, đến cả triệu mẫu rừng tương đương với hàng chục thành phố phải khoanh lại. Như thế, phải đuổi dân đi. Dân chúng quanh vùng sẽ phải di tản. Ði đâu? Vào thành phố lân cận? Có chỗ ở không? Những thành phố lân cận sẽ bị xáo trộn về tài chánh, về xã hội, về kinh tế. Những nguời bị đuổi có được bồi thuờng thoả đáng không? Hay lại như ở Móng Cáy, Hưng Yên, Ðồng Nai, Cần Thơ... những nơi đầy dẫy Dân Oan bị cướp nhà, cuớp đất cho sân Golf, Khách Sạn, Sân Chơi của lãnh đạo? Nếu có bồi thường thì ai bồi thường cho sự rối loạn sinh hoạt của gia đình? Bao nhiêu thanh thiếu niên phải rời xa cha mẹ, đi làm phu mỏ, nô lệ cho Tầu Cộng? Bao nhiêu vợ chồng tan rã? Bao nhiêu oan trái, thương đau với những cô gái phải bán thân, nuôi mịêng?
Khi chiếm được Cao Nguyên rồi, bọn Trung Cộng sẽ mang văn hoá nguời Hoa, dụng cụ Hoa, phương tiện Hoa, ngôn ngữ Hoa lấn chiếm những vùng đất chung quanh, tiêu dịêt văn hoá người Thượng, người Nam. Trung Cộng sẽ hủ hoá các thiếu nữ quanh vùng, họăc hãm hiếp, họăc cho tiền, biến họ thành nô lệ tình dục, rồi đẻ con mang tên Trung Hoa. Có thể một loại thẻ căn cước được cấp riêng cho những nguời làm việc cho mỏ, và những ai có quan hệ với mỏ, biến họ thành công dân Trung Cộng.

Ðể giao thông và chuyên chở thuận tiện, nhất định bọn bán nước và quân xâm luợc sẽ thực hiện những xa lộ xuyên suốt từ Trung Hoa qua Vịêt. Cạnh đường đi, sẽ có văn hoá và nhạc Trung Hoa đón tiếp. Dần dần rồi đất nuớc chỉ còn nghe nhạc Hoa từ Bắc vào Nam. Vịêt Nam rồi thành thuộc điạ của Tầu như ngàn năm trước.

5-Về tác hại chính trị và quân sự:

Ðắc Nông và những vùng chung quanh vốn là nơi định cư của nhiều sắc tộc Thượng. Trong số những người Thượng hoà bình, cũng có những nguời Thượng luôn mong ước có một tiểu quốc cho riêng họ. Phong trào đòi Tự Trị đã nhiều lần được châm lưả. Nay, nếu Trung Cộng mang míêng mồi ngon ra chiêu dụ, có thể phong trào đòi ly khai sẽ nổ lên nữa. Một khi phong trào được hỗ trợ của quan thầy Trung Cộng, thì đệ tử Vịêt Cộng chỉ có khoanh tay đứng nhìn, không dám càn quét như hồi tiêu dịêt phong trào đòi tự do tôn giáo của nguời Tin Lành. Một điều dễ sợ hơn tất cả là lực lượng gọi là “công nhân, kỹ thuật viên” nguời Hoa đến làm việc, có thể toàn là Công An hay quân nhân Trung Cộng. Với số luợng từ 7,000 người đến 10,000 người Hoa Cộng, tương đương với 2 Sư Ðoàn chíêm đóng ở đây, cộng thêm số thân nhân vợ con đến thăm nuôi đều đặn, và số gián điệp giả dạng báo chí, truyền thanh, truyền hình đến phục vụ cho khu mỏ độc lập này, uớc tính thêm cả ngàn người nữa, sẽ không có lực lượng người Vịêt nào có thể chống cự lại họăc đuổi chúng đi. Một hệ thống Rada phòng không sẽ đuợc thíêt lập. Nhiều cơ quan ngầm duới đất để làm những chuyện ma quỷ gì đó sẽ được xây dựng trong vòng đai Nội Bất Xuất, Ngoại Bất Nhập này. Chúng có thể nghe lén toàn bộ các cuộc điện đàm tư tình, kíêm “gái gọi”, họăc buôn bán lậu của các lãnh đạo mà “black mail”, nghiã là gửi thư hăm doạ, thì các lãnh đạo sẽ phải im như hến, mặc cho Trung Cộng muốn làm gì thì làm. Như thế, MIỀN CAO NGUYÊN VỊÊT NAM SẼ MẤT vào tay Trung Cộng một cách rất hoà bình. NUỚC VỊÊT NAM SẼ BỊ CẮT LÀM HAI MẢNH, Ở GIỮA LÀ TRÁI ÐỘN TRUNG CỘNG. Nếu có sự xâu xé, giành ăn giữa các lãnh tụ xẩy ra, Trung Cộng có thể đưa người của chúng vào Ban Lãnh Tụ, từ đó, khống chế toàn bộ Việt Nam. Lúc đó, Việt Nam đương nhiên trở thành tiểu quốc của Trung Cộng, mà không phải tốn phí một viên đạn!

6-Tính chất cực kỳ lì lợm của Ðảng Cộng Sản Việạt Nam:

Gần đây, nhiều nhà khoa học trong nước, nhiều cựu chiến sĩ, tuớng lãnh, cán bộ, đảng viên, trong đó có cả Võ Nguyên Giáp và một cựu đại sứ Cộng Sản đã lên tiếng chống đối lại dự án khai thác Bauxit này. Nhưng mặc cho các nguời này kêu gọi, Nguyễn Tấn Dũng và Nông Ðức Mạnh vẫn cứ chứng tỏ rằng mình là những tên Cực Kỳ Lì Lợm, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên răn của dân chúng, và tiếp tục cho Trung cộng khai thác khu mỏ. Dũng và Mạnh dư bíêt rằng tên tuổi và giòng họ của họ sẽ bị phỉ nhổ, khinh mịêt, nhưng họ vẫn ngoan cố tuyên bố lếu láo về kế hoạch này, cố tình làm ngơ truớc mọi chỉ trích của thế giới và nguời dân Vịêt về mọi hành động bán nuớc, buôn dân của họ.

Dũng, Mạnh và Lãnh Tụ Ðảng Cộng Sản Vịêt Nam chính là Tội Ðồ của Dân Tộc. Họ đã theo chân Tầu Cộng gây ra cuộc chiến Nam Bắc, làm chết trên 4 triệu người cả hai miền, rồi ký kết dâng đất, dâng biển, nay lại bán đứng Cao Nguyên. Ngày 13 tháng 5 năm 2009, hạn kỳ cuối cùng để Vịêt Nam bảo vệ chủ quyền biển sắp tới mà Dũng, Mạnh vẫn khoanh tay làm ngơ, mặc cho Trung cộng làm chủ lãnh hải, có nơi vào sát gần bờ, mặc cho ngư dân rồi sẽ bỏ thuyền vì hết chỗ đánh cá. Nếu “xâm nhập vào lãnh hải Trung Cộng sẽ bị bắn chết!” Nguời Vịêt rồi sẽ hết cá để ăn!

7-Việc làm của chúng ta:

Bởi vậy, tất cả những ai có lòng nghĩ đến đất nước phải đồng loạt bắt tay nhau, lên tíêng, hò la, chuyển tin đến mọi miền đất nuớc, đến những ngõ ngách của Thế Giới, mong họ cùng giúp chúng ta đòi lại đất Tổ đã bao đời gầy dựng với sinh mạng của bao triệu chiến sĩ.

Nhân dân Ðắc Nông:

Xin hãy xuống đường, chống đối việc khai thác mỏ đến cùng. Nhất định không di chuyển, không bỏ đi, và không làm tôi mọi cho Tầu Cộng.

Những ai từng ở Tây Nguyên và vùng cao nguyên như Ðà Lạt, Pleiku, KonTum, Ðắc Lắc, Di Linh, Buôn Mê Thuột: Xin hãy cất lên tíêng nói đòi lại đất đai thân yêu đang bị Dũng, Mạnh bán cho Trung Cộng.

Sinh viên, học sinh, giới trẻ trong nước: Hãy xuống đường! Xuống Ðường! Ðòi lại danh dự cho dân tộc đang bị bôi nhục bởi một nhóm lãnh tụ hèn nhát, khiếp nhược, công khai làm nô lệ cho kẻ thù! Ðừng sợ bắt bớ, mà nên sợ không dám nhìn vào mặt con cái, phải cúi đầu không trả lời đuợc câu hỏi: “Tại sao cha ông lại hèn nhát để kẻ thù chíêm mất đất ta?” Hãy để “quê hương là chùm khế ngọt” mãi, đừng để quê hương biến thành trái chua của Bắc Phương!

Ðồng bào hải ngoại:

Xin hãy đoàn kết cùng nắm tay nhau, phổ biến tin tức Bán Nước này đến cùng trời cuối đất, đồng thời lật mặt nạ Bán Nuớc, buôn dân của Dũng, Mạnh và Lãnh Tụ Ðảng Cộng Sản Vịêt Nam. Kêu gọi Công Lý nơi những nguời bạn ngoại quốc có tình cảm với dân Vịêt, xin họ tiếp tay chận đứng việc Bán Nước công khai này. Xin phối hợp với những nguời ở trong nuớc đang cất lên tíêng nói chống lại Ðảng Bán Nuớc, bảo vệ họ cho khỏi bị trù dập. Lập những chương trình phát thanh, truyền hình, báo chí liên tục chống Lãnh Tụ Ðảng Cộng Sản bán nước. Kêu gọi sự thức tỉnh lương tâm của các đảng viên Cộng Sản, chống lại Dũng, Mạnh, đang vì quyền lợi riêng tư mà tàn hại quê hương.

Tha thíêt mong tíêng kêu đau thương, uất hận này đuợc sự đón nhận và tiếp tay của toàn thể dân Vịêt, không phân bịêt Nam, Bắc, tôn giáo, giai cấp, dân thường, cán bộ hay đảng viên, tư thương hay công nhân viên chức, để cho đất nước đuợc vẹn toàn, để cho lịch sử không ghi lại một khúc quanh nhục nhã, để cho thế hệ sau không đau khổ sống trong sự nô lệ Tầu Cộng.
Hãy vùng lên, VỊÊT NAM ƠI!

Ðả đảo Dũng, Mạnh, bán nước cầu vinh! Ðả đảo Dũng, Mạnh hèn nhát, khiếp nhược, dâng đất nuớc cho kẻ thù. Ðả đảo Dũng, Mạnh tiêu diệt nguồn sống của nông dân và ngư dân! Ðả đảo Dũng, Mạnh tàn hại sinh hoạt và đời sống của trăm thế hệ tuơng lai! Ðả đảo Dũng, Mạnh PHẢN BỘI TỔ QUỐC!

Ngày 5 tháng 3 năm 2009
Chu tất Tiến

Copyright © 2008 - All rights reserved.