bao the gioi


Giới thiệu Đoản Kịch Thơ của Võ Đại Tôn:
TƯỚNG QUÂN TRẦN BÌNH TRỌNG



Thưa Quý Đồng Hương,

Làm thơ Vịnh Sử ca tụng các vị anh hùng trong Sử Việt từ ngàn xưa có công dựng nước và giữ nước. Hồ Công Tâm viết tới người anh hùng Trần Bình Trọng khi sa cơ bị bắt, giặc Mông giải tới cho chủ tướng Thoát Hoan thẩm vấn. Hoan thấy Trần Bình Trọng là một tướng trẻ, khôi ngô, hùng dũng, muốn dụ hàng nhưng Trần Bình Trọng nhất quyết không hàng và không tiết lộ tin tức của vua ta cho giặc. Ông bị giặc đem ra chém năm còn rất trẻ, mới 27 tuổi.

Viết về Dũng Tướng Trần Bình Trọng sa cơ thất thế vào tay giặc, chợt nhớ tới người Chiến Sĩ Chống Cộng Phục Quốc Võ Đại Tôn cũng đã từng bị giặc Việt Cộng phương Bắc bắt, dụ hàng, bày ra cuộc họp báo quốc tế có cả ký giả người Nhật Bản tham dự nhưng người Chiến Sĩ kiên cường Võ Đại Tôn nhất quyết không hàng, không để giặc khuất phục. Ông lợi dụng cuộc họp báo quốc tế để tỏ bày gan dạ và chính nghĩa của người chiến sĩ Quốc Gia chân chính. Hơn ai hết, tôi nghĩ Chiến Sĩ Võ Đại Tôn (đồng thời là nhà thơ yêu nước Hoàng Phong Linh) đã được sống trọn vẹn cái tâm trạng hào hùng bất khuất của người anh hùng lịch sử Trần Bình Trọng.

Nhân dịp này, xin được mạn phép giới thiệu vở Kịch Thơ ngắn của Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh) đã cực tả nội tâm và uy dũng của Tướng Quân Trần Bình Trọng, thiết tưởng phần nào cũng đã hé mở cho độc giả đồng hương thấy cái tâm trạng u uất nhưng không kém phần bi tráng của chính tác giả Võ Đại Tôn vậy.

Trân trọng,

Hồ Công Tâm

oOo




TƯỚNG QUÂN TRẦN BÌNH TRỌNG

(Đảng Cộng Sản VN đã và đang dâng hiến một phần biển-đất cho Trung Cộng, xin nhớ lại Hào Khí Bất Khuất của các Bậc Tiền Nhân trong Lịch Sử Dân Tộc.

Đây là lời đối thoại tôi đã nghe được trong những giấc mơ chập chờn giữa bóng đêm xà lim biệt giam tại Hà Nội – 1981/1992 – ghi nhớ và soạn chép lại với Tâm Nguyện xin được noi theo gương lẫm liệt của Tiền Nhân, mong góp phần nhỏ mọn cùng với Toàn Dân dựng xây một Mùa Xuân Dân Tộc Tự Do và Tự Chủ trên quê hương Việt Nam ngàn đời yêu dấu).

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)

.........

VIÊN QUAN TÀU: - Mời Tướng Quân
Đây chén ngọc với Hoàng Hoa ngự tửu
Đây gái hầu mỹ nữ chốn kinh đô.
Xin cứ uống cho nồng say men rượu
Và đắm hồn trong sóng nhạc nhấp nhô.
Đây là khúc Cô-Tô
Hậu-Đình-Hoa thuở trước.
Mời Tướng Quân
Tài võ văn thao lược
Bút nghiên này say họa một bài thơ!

TRẦN BÌNH TRỌNG: - Ta là tướng sa cơ
Hận lòng chưa tự sát.
Bày làm chi trò ruợu thơ vũ nhạc
Chỉ hoài công, đâu chuyển được lòng ta!
Sá gì đâu tửu sắc với đàn ca
Trò giả dối, tháng ngày qua chiêu đãi.
Ta dù thân chiến bại
Thà chết vẫn quang vinh.
Ngại gì một lẻ tử sinh
Trượng phu dù thác uy linh vẫn còn!

VIÊN QUAN TÀU: - Tướng Quân giữ lòng son
Thật là trang dũng liệt.
Nhưng thức thời mới là tay tuấn kiệt
Trận kỳ xoay, tiến thoái phải tùy cơ.
Nay Tướng Quân đã gãy kiếm, hạ cờ,
Nhưng mạng sống còn đây, nên chiếm hữu.
Thiên Tử thương tài, truyền ban ngự tửu,
Hồng ân này có một, chẳng còn hai.
Trời Bắc Phương đất rộng với sông dài
Đây mới thật chốn hùm thiêng thỏa chí.
Nam nhi hồ thỉ
Nhân địa tương phùng.
Giữ làm chi chữ Nghĩa Khí – Tâm Trung
Khi thế sự đã an bày thắng - bại!

TRẦN BÌNH TRỌNG: - A ha! dù thực tại
Ta phải cảnh chim lồng.
Nhưng trời xanh còn đẹp ánh mây hồng
Chim vẫn hót, tiếng vọng hồi cố quốc.
Lá rụng về cội gốc
Dù gặp cảnh phong ba.
Giữa trận tiền ta đã quyết xông pha
Giờ thất bại - chết vinh hơn sống nhục.
Đừng mơ tưởng ta đem lòng khuất phục
Vì vinh hoa đời đổi trắng thay đen,
Tướng nhà Nam đâu có kẻ ươn hèn!

VIÊN QUAN TÀU: - Khen thay lời dũng khí
Nhưng Tướng Quân nên bình tâm suy nghĩ
Lẽ Hưng Vong, Nam Bắc rõ hai chiều.
Đọ làm sao được sức mạnh Thiên Triều,
Đem trứng mỏng chọi tan vào đá núi.
Con cá nhỏ quen ao hồ khe suối
Vượt làm sao được nước ngược dòng sông.
Nay Tướng Quân thân cá chậu chim lồng
Nên quy thuận mới mong toàn mạng sống.
Tước Vương Hầu mũ cao cùng áo rộng
Đang chờ kia! – Đây rượu ngọt hầu non
Đây cung đàn, gác tía với lầu son
Nên đón nhận - thời cơ này có một!

TRẦN BÌNH TRỌNG: - Hãy im đi! Đừng đem lời dụ ngọt
Ta nào đâu phường úy tử tham sinh!

VIÊN QUAN TÀU: - Này Tướng Quân! Đây đâu phải Nhục – Vinh
Mà câu nệ, vì ngu trung phải chết.
Quân Nam Man chỉ là loài rắn rết
Tiếc làm chi, uổng phí một tài hoa.
Binh Thiên Triều sức mạnh tựa phong ba
Chỉ một trận là gồm thu bốn cõi.

TRẦN BÌNH TRỌNG: - Lũ chúng bay chỉ là loài lang sói
Đừng đem lời dụ dỗ bẩn tai ta!
Hãy dẹp đi – chén ngọc với khay ngà
Và im hết tiếng đàn ca lơi lả.
Ta là Tướng Nhà Nam dù hạ mã
Vẫn còn nguyên khí phách đấng nam nhi.
Dù chiến bại, ta chẳng sợ quyền uy
Không cúi nhận miếng mồi thơm giả tạo.
Đã làm trai nợ núi sông phải báo
Tấm lòng trung đến chết chẳng hề phai.
Lũ chúng bay hãy mở rộng vành tai
Nghe ta nói một lời dao chém đá.
Tấm thân này dù hôm nay gục ngã
Nhưng hồn ta còn tựa đỉnh Nam Sơn.
Toàn dân ta nuôi uất khí căm hờn
Sẽ vùng dậy như trời long đất chuyển.
Thời cơ đến, tận cùng rồi tất biến,
Vận Trời Nam linh hiển sẽ khai thông.
Đồng bào ta cùng quyết chí một lòng
Vùng tiến bước, nhất tề xung trận mạc.
Sẽ diệt tan loài hổ lang độc ác
Và thu về một mối cả giang san.
Sao Bắc Phương sẽ tàn
Trời Nam Phương chói rạng.
Linh hồn ta cùng thái dương bừng sáng
Nhìn non sông hoa gấm thoát màu tang!

VIÊN QUAN TÀU: - Này Tướng Quân
Nên giữ ngọc gìn vàng
Đừng phụ ân Thiên Tử.
Chớ buông lời giận dữ
Sẽ hối tiếc về sau.
Còn thê nhi mang nghĩa nặng tình sâu
Đang mong đợi - niềm riêng nên nghĩ lại.
Về quy thuận, dù cách xa quan ải
Vẫn còn ngày được thỏa mộng đoàn viên.

TRẦN BÌNH TRỌNG: - Vì núi sông ta đã gác tình riêng
Bao tâm sự tận đáy lòng chôn chặt.
Lũ chúng bay toàn một phường cẩu tặc
Đừng đem lời lung lạc khối tâm ta.
Bay đâu biết đạo nghĩa với tình nhà
Lời nhân ái chỉ là câu giả dối.
Còn rượu kia với vàng cân ngọc khối
Được bày ra đâu có phải vì ta.
Quả chanh này vắt nước vỏ quăng xa
Vờ nhân đạo làm mồi câu kẻ khác.
Tình con người chỉ là trò đổi chác
Việc bán mua đâu có nghĩa hồng ân!
Lũ chúng bay đừng nói chuyện lòng nhân
Giăng cạm bẫy dụ hàng ta vô ích.
Ta chiến bại nhưng không hề phản nghịch
Suốt một đời giữ vẹn chí Tâm trung.
Đại trượng phu dù thác vẫn anh hùng
Xin nguyện chết để chu toàn Đạo Lý.
Chém ta đi! Lòng ta đà quyết chí
Hồn bay về ôm ấp đất quê hương.
Ta thà làm quỹ Nam Phương
Không thèm làm vương đất Bắc !
Linh hồn ta cùng trăng sao vằng vặc
Xin gửi về Tổ Quốc của ta yêu.
Đầu ta đây ! Ta chẳng muốn nói nhiều,
Bay cứ chém, ta không hề do dự.
Anh hùng tử nhưng khí hùng nào tử
Sử xanh còn lưu dấu đến nghìn năm
Núi sông còn in bóng Tướng Nhà Nam!
..........

(Lời đối thoại giữa tên quan Tàu và Tướng Quân Trần Bình Trọng đến đây chấm dứt, tôi bàng hoàng tỉnh giấc giữa bóng đêm lao tù, cúi đầu khấn nguyện...)

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh).



Copyright © 2008 - All rights reserved.