bao the gioi


NGƯỜI TÌNH THIÊN CỔ
Hoa-Hoàng-Lan


Đầu nhức như búa bổ, hai mắt hoa lên, Loan nhìn vật gì cũng một hóa thành hai. Đưa tay với lấy ly nước trên bàn. Loan với hụt. Thì ra Loan đã với cái ly ảo không có trên bàn. Mệt mỏi, Loan nằm vật ra, bỏ ý muốn uống nước. Cơn khát bỗng dịu đi và biến mất. Thay vào đó, lòng nàng tràn ngập một nỗi buồn. Loan muốn khóc, nhưng cơ hồ nước mắt đã khô.

Thế là Lãm đã đi rồi. Cố định thần, Loan run rẩy đặt một đóa hoa mầu đỏ lên linh cữu, như muốn nhắn gửi Lãm hãy đem theo những kỷ niệm của hai người, để làm hành trang theo chàng về cõi vĩnh hằng. Trong vài tiếng đồng hồ nữa, Lãm sẽ trở thành tro bụi. Khi thân nhân của Lãm đưa tay bấm nút cho ngọn lửa bùng lên trong lò thiêu, Loan tưởng hai đầu gối của nàng sẽ khuỵu xuống. Nhưng không. Đôi mắt ráo hoảnh. Nàng đã đứng vững trong tay của bè bạn đi hai bên. Lãm đi rồi. Lãm đã giã biệt nàng. Nàng đã vĩnh viễn mất Lãm. Khi sống thì làm khổ nhau quá thể. Nay thì... Nàng cay đắng thì thầm:
“Đem theo tất cả đi anh. Em không muốn giữ nữa. Hãy đem hết theo anh những ngày lạnh và những tháng đen của một thời thương, ghét.”

Thế là xong. Thế là hết. Không còn gì nữa, kể cả những kỷ niệm nên thơ trong những chuyến đi xa. Tô Châu, Thượng Hải, Tứ Xuyên, Nam Kinh, Bắc Kinh. Thú vị ở hải đảo Sausalito với con tàu lướt sóng trên vịnh Cựu-Kim-Sơn, rồi ngơ ngác trên phố đêm Kỳ Vương, khi vung tiền trong những sòng bạc Las Vegas nổi tiếng thế giới, lúc thích thú bên dòng nước đổ ào ạt từ cao của dòng thác Niagara, rồi thả neo lững lờ trong vịnh Nguyệt Lạc và đê mê tuyệt vời với đêm pháo bông rực trời sương mù Castroville. Những ngày tay trong tay, lang thang sông biển và những đêm sưởi ấm cho nhau nơi chốn lạ.

Hết thật rồi. Loan đã không giữ lại vì nàng không muốn giữ. Kỷ niệm nào rồi cũng tàn phai theo năm tháng... Nàng kinh ngạc khi bảo là sẽ nhớ suốt đời, nhưng mới nửa chừng đã vội bôi xóa đi những kỷ niệm với Lãm. Một tuần lễ giận nhau. Một tuần lễ không cùng nhau ríu rít trên đường dây điện thoại. Một tuần lễ không nghe nhau nói, không thấy những nét nhăn rất dễ thương của nhau khi chờ đợi lâu mà một người kia chưa đến. Một tuần lễ Lãm và Loan nghĩ đến nhau bằng những tĩnh từ xa lạ. Và cuối tuần, tin dữ loan ra.

“Cái gì?”
“Anh Lãm chết vì lên cơn tim.”
“Tim? Anh ấy có bao giờ đau tim?”
“Ừa. Ai biết?”
Nhưng, cuối cùng lại là câu hỏi của riêng Loan: “Có phải vắng em mà anh ra người thiên cổ?”

Mắt Loan díu lại. Tác dụng của viên thuốc an thần còn sót. Loan từ từ đi vào giấc ngủ.

oOo
Kê chiếc ghế tới sát bên ngăn kệ ở ga-ra. Loan với tay ôm chồng sách cũ, ném mạnh xuống sàn nhà. Bụi bay tứ tung. Chà hai tay vào quần, nàng ngồi bệt xuống sàn và mở từng trang sách. Những dòng chữ nhỏ chi chít như cả đàn kiến bò trước mắt nàng. Loan than thầm. “Chữ gì mà nhỏ xíu! Chắc hồi đó giấy đắt lắm hay sao mà in chữ nhỏ rí! Nhà xuất bản... keo kiệt, hại mắt người đọc!”

Sách báo của Lãm nhiều quá. Chất thành cột cao trong tủ và sát tới nóc tủ, vươn thẳng tới trần ga-ra. Gia tài của chàng để lại cho nàng đây. Nhưng rồi nàng cũng chẳng giữ làm gì. Loan sẽ gọi các bạn yêu sách, ai muốn gì thì cứ lấy đem về. Nhưng trước khi cho đi, Loan muốn duyệt lại một lần chót xem có gì lạ không. Có những cuốn sách đầy những chữ viết của Lãm bằng bút mầu xanh và mầu đỏ. Chàng phê bình, chàng thêm bớt và chàng sửa chữa, viết chi chít trên trang giấy, đè cả lên chữ in của cuốn sách. Cuộc sống của chàng dành cho những cuốn sách này rất nhiều. Có thể nói từ khi có nhau, chàng đã dành cho sách vở hai phần ba thì giờ của chàng. Còn nàng chỉ có một phần ba. Thời gian bên nhau thật ít ỏi. Ít đến nỗi nhiều khi nàng có những chiếc áo mới thật đẹp, cũng không kịp khoe chàng. Ít đến nỗi mái tóc của chàng do ông thợ hớt tóc vụng cắt hư, đã hai ngày rồi, mà nàng mới chợt nhìn thấy. Nàng la lên:
“Trời ơi! Tóc anh hớt kiểu gì thế kia?”
“Thì kiểu... hỏng! Đã hai ngày.”
“Rồi sao?”
“Thì sao nữa. Người ta quên. Mải nói chuyện, lỡ tay...”
“Rồi cười trừ ...”
“Còn gì nữa? Hớt chùa! Ổng đâu dám lấy tiền. Ép mãi, ông mới nhận. Hứa lần sau sẽ hớt... đẹp bù!”
“Ai cần chuyện đó.”
“Nhưng lỡ rồi. Ai muốn?”

Loan thì thầm lập lại câu nói của Lãm. “Nhưng lỡ rồi. Ai muốn?” Đúng rồi. Giống như cuộc tình của Lãm và nàng. “Lỡ rồi. Ai muốn?” Tưởng nó ngon lành, hạnh phúc. Ai ngờ nó cũng khập khiễng như chiếc ghế ba chân. Mới đầu, cái gì cũng đẹp, cũng toàn hảo. Thời gian đầu, mọi thứ trình diễn với nhau toàn đẹp đẽ. Giống như có khách đến nhà, chủ nhà giấu hết những đồ hư, vật xấu vào xó nhà, vào góc bếp, dưới ga-ra. Trong nhà, toàn là những vật hảo hạng, những thứ đã được tuyển lựa kỹ càng, để khoe cái hay, cái đẹp, cái giầu, cái sang, cái lịch sự của chủ nhân. Nhưng rồi thời gian...

Nàng bỗng chú ý đến một đoạn văn vì cỡ chữ in to. Những dòng chữ “Người Từ Trăm Năm” của một tác giả tên Ngọc vừa đập vào mắt nàng. Nàng lẩm nhẩm đọc và thích thú, cười một mình.

“Hai người yêu nhau như thế nhiều lần giữa sách vở, tạp chí, văn chương anh ngổn ngang, bay lả tả, thậm chí có lần đẩy cả cái laptop nhào xuống đất chết ngắc, suốt mấy ngày sau anh phải cặm cụi vừa đánh máy trên cái laptop mới, vừa moi óc nhớ lại những bài viết đã chết theo cái laptop cũ. Thường thì cô thiếp đi trong cơn rã rời thỏa mãn, mở mắt thấy mình nằm trên sofa, còn anh ôm laptop hý hoáy gõ lách tách một cách hào hứng. Anh bảo bỏ ra một giờ yêu cô để viết được bao nhiêu là thứ sau đó, thì quả là có lời. Cô “hứ” một tiếng vào lối kinh doanh yêu đương của anh. Nhưng anh nói rất hay với kiến thức văn chương lưu loát, và anh khiến cô cảm thấy hạnh phúc thật sự. Tâm sự về cuộc đời tình ái phong phú của anh, anh thường tỏ vẻ u sầu, rằng anh là người đàn ông luôn luôn bất hạnh, chưa hề may mắn trong tình yêu, tìm người đàn bà của đời mình thật khó lắm thay, chỉ đi từ đổ vỡ này đến đổ vỡ khác, mỗi lần lại sứt mẻ con tim một chút. Anh thở dài, rồi cầm tay cô áp vào môi mà thủ thỉ “nhưng bây giờ anh đã tìm được em, anh sẽ không bao giờ để em đi.” Thường thì cô cảm động, tội nghiệp anh, thầm trách sao dư luận người đời vô tình cạn cợt đánh giá con người bằng hành động bên ngoài. Chỉ thỉnh thoảng cô có tự thắc mắc trước bao nhiêu là thơ anh viết cho những người tình cũ với những cái tên thật đẹp, mà trong thời gian quen nhau, anh chưa có bài nào cho cô cả. Anh sẽ ký đầu cô mà nửa đùa nửa thật “Rồi em coi. Thằng làm thơ nào cũng xạo hết. Viết dễ quá mà. Viết sao chẳng được. Cứ tưởng tượng đang yêu cô nào để có hứng thú làm thơ. Nhưng đến lúc biết yêu thật sự thì không làm ra thơ nổi, bởi vì tình yêu nồng nàn, chân thật không thể nào diễn đạt ra chữ nghĩa tầm thường.”

Loan đọc hết đoạn văn để thấy sao chuyện của hai người này giống chuyện của Lãm và nàng.

Để biết về sau hai người - “anh” và “cô” nhân vật trong đoạn văn trên của Ngọc - yêu nhau, sống với nhau, bị ám ảnh bởi dĩ vãng của anh, hai người xa nhau. Cô sống với người khác, lại chán nhau, rồi cũng chia tay. Sau anh lại về với cô và hình như hai người sống với nhau để chịu đựng những thương ghét pha trộn một cách khốn khổ. Loan nhớ cách đây đã lâu rồi, Lãm cũng đã xúc động áp chặt môi chàng vào môi nàng, rồi chàng cũng thủ thỉ “nhưng bây giờ anh đã tìm được em, anh sẽ không bao giờ để em đi” và sau đó đã hứa yêu Loan đến cuối đời.
Đến khi Lãm và nàng cãi nhau dữ dội, to tiếng để cho dễ dàng xa nhau, bỏ nhau như câu “bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra”, vì thế bao nhiêu ngôn từ xấu xa, hai người đem hết ra đãi nhau, thay vì đãi nhau những cao lương mỹ vị, hay những bữa ăn ở nhà hàng nổi tiếng. Loan trách nào là Lãm gian manh, Lãm tính toán, Lãm thủ đoạn, Lãm đã dối trá qua mặt nàng…. Phần Lãm, cũng to tiếng không kém. “Không cần biết”, rồi “Đừng chọc tức anh” và “Đàn bà gì lạ thế?” Loan kinh ngạc vì một con người như Lãm, mà nàng đã phải cất công đi kiếm tìm hay sao? Tính tình và tư cách của Lãm, có lẽ chịu khó mềm lòng, thích nghe tán tỉnh, ra ngoài xã hội, nàng kiếm cũng được vài người giống Lãm để làm bạn. Chỉ làm bạn tôi, chứ làm người tình, thì Loan sợ hãi lắm rồi. Nàng lại ngạc nhiên vì tội lỗi của Lãm sờ sờ ra đó, mà chàng còn to giọng át lời Loan? Cô chợt sững người trước một ý nghĩ mới lạ vừa lóe sáng trong đầu: Lãm có gì đặc sắc mà bắt Loan phải lụy? Ý tưởng rời xa Lãm nẩy mầm và bén rễ trong Loan từ đấy. Nhưng giọng nói của mẹ Loan năm nào lại vang lên như nhắn nhủ, như nhắc chừng:
“Chịu khó vất bỏ cái cũ không dùng nữa đi, rồi hãy mua cái mới về, kẻo chật nhà!”

Đem ví người với đồ dùng, thì không đúng. Do đó Loan không nghe theo lời khuyên của mẹ được. Loan không đành lòng làm những điều quá cứng rắn với Lãm.
Ngày nay, cái cũ còn đây, đã làm hòa lại với Loan, đã than với Loan những nỗi nhung nhớ, những lần căng thẳng tưởng như con tim không muốn thở nữa, những bữa cơm quên không ăn, hoặc những đêm trằn trọc không ngủ vì nhớ... nàng. Thì... Thì làm sao nàng đủ can đảm vất đi cho đành?

Nàng không biết những lời than vãn của Lãm chứa đựng bao nhiêu sự thật? Nàng băn khoăn tự hỏi. Đã nhiều lần, những lời thề, những câu xin lỗi đã được bình phương, đã được lũy thừa triệu triệu lần. Nàng bắt đầu nghi ngờ những lời chàng nói, những lối giải thích của chàng, thứ ngụy biện để đẩy phần lỗi về người và vơ lẽ phải về ta. Sống trong một môi trường tình cảm như thế, đầu óc Loan bỗng tỉnh táo, để không bị những lời ngon tiếng ngọt của Lãm chi phối.
Tình trạng dùng dằng nửa ở nửa đi, nửa thương nửa ghét của Loan kéo dài đến gần hai năm, cho đến khi căn bệnh tim đột ngột của Lãm - lại quả tim! - đã cướp đi sự sống của chàng trong chốc lát.

oOo

Loan ngồi đấy. Thẫn thờ thờ thẫn trong nhiều ngày qua. Hình ảnh Lãm chợt ẩn chợt hiện. Khi chàng còn sống, có nhau trong gang tấc. Chàng chết đi, xa nhau muôn trùng. Nàng biết điều đó. Biết sống là còn và chết là mất tất cả. Linh hồn và thân xác. Những buổi sáng cuối tuần, muốn ngủ nướng một chút cũng không được, vì trên đường dây điện thoại đã có tiếng réo gọi:
“Bữa nay có một tiệm ăn vừa khai trương. Nghe nói ngon lắm.”

Những buổi chiều, từ chỗ làm ra, tay trong tay, Loan và Lãm lang thang phố phường, vui chân với mọi người nhàn tản. Nắm chặt tay Lãm khi băng qua đường, Loan xuýt xoa:
“Ôi, sao người ta nhàn hạ, sung sướng thế! Trong khi mình vội vã chết được! Chỉ còn thì giờ để... thở, nói gì đến... yêu nhau.”
“Họ cũng ăn vội, sống vội, đi đứng nằm ngồi cũng vội vã và yêu đương cũng hối hả như mình. Cuộc sống quay cuồng đến chóng mặt. Ngày tháng đi nhanh đáng sợ!”
“Thứ Hai, thứ Ba đến nhanh lắc lia lắc lịa. Nếu quả đất ngừng quay vài vòng. Nếu chiếc kim đồng hồ ngưng chạy ít năm. Nếu...”
“Nhưng cãi nhau thì thời giờ ở đâu mà nhiều thế hở em?”
“Thời giờ ở cái miệng anh! Tưởng gì, hóa ra anh cũng thuộc loại miệng hùm, lưỡi rắn. Khi gây nhau, cũng dữ ra trò!”
“Chứ ai bảo cứ chọc tức "người ta". Mình có quyền tức, "người ta" không có quyền tức à?”
“Thế mà cũng đòi làm... đàn ông!”
“Anh nhịn lắm rồi đấy, vì anh còn... yêu em!”
“Đừng lạm dụng chữ yêu nữa. Anh đã đàn áp em dã man và khủng bố em tàn bạo!”
“Đừng nói nữa mà. Anh xin lỗi!”
“Anh bảo anh không có lỗi, thì lỗi đâu mà anh xin?”
“Thôi mà!”
Vừa qua, trong khi đi đưa tiễn một người bạn đến nơi an nghỉ cuối cùng, Lãm thì thào:
“Sâm không qua được tuổi năm mươi mốt!”

Mới đây, lại một người quen từ trần. Liếc nhìn trên bảng cáo phó, Lãm rùng mình khi tia nhìn bắt gặp con số năm mươi mốt sau hai chữ hưởng dương. Nhưng bây giờ, chính Lãm đã từ giã cõi đời ở tuổi năm mươi mốt. Loan biết Lãm ra đi sớm quá, khi những công việc của chàng còn đang lở dở. Chàng có nguyện vọng qua Úc thăm Hồng-Thu “chút duyên già cuối mùa”. Có ý muốn qua Maryland thăm Diễm-Quỳnh “một hồn thơ lai láng trong một thân thể khiếm khuyết”. Qua Ohio thăm Hòa-Đa “may quá, Chúa không cho em lấy anh” để giải thích việc không thể làm vợ Lãm. Đến Irvine thăm Thu-Sương “tóc rối nợ duyên” với cuộc tình “Ngưu Lang Chức Nữ xóa dải Ngân Hà”. Về Santa Ana thăm Ngọc-Bình với lời thì thầm “Nếu không cưới em, đừng nói với ai chuyện em "cho" anh, để em còn lấy chồng nghe anh!”
Còn ai, ai nữa? Lãm đã mang hết về bên kia thế giới, kể cả những lời phẫn nộ, đàn áp và khủng bố Loan trong lần cãi vã vừa qua mà chàng chưa kịp xin lỗi nàng. Bỗng nhiên Loan ân hận, chút ân hận muộn màng dù nàng không phải là người gây ra chuyện bất hòa. Lẽ tất nhiên, cả hai cùng có lỗi, lỗi ít và lỗi nhiều. Tại sao lại không nói với nàng chuyện đi Châu Âu nhỉ? Tại sao những chuyện đó nàng lại là người biết sau cùng? Thôi thì để dành bí mật cho chuyến đi nghìn thu vĩnh biệt vậy. Chàng không hề nói với nàng rằng chàng sẽ ra đi trong chuyến tàu suốt này. Bởi chàng biết rõ rằng sân ga sẽ chẳng có nàng đưa hay đón. Lãm là thế đó! Chàng quên cả những tiểu tiết, đôi khi đại sự cũng cố ý quên luôn.
Giống “anh” của Ngọc, Lãm cũng biết xạo đời! “Rồi em coi. Thằng làm thơ nào cũng xạo hết. Viết dễ quá mà. Viết sao chẳng được. Cứ tưởng tượng đang yêu cô nào để có hứng thú làm thơ. Nhưng đến lúc biết yêu thật sự thì không làm ra thơ nổi, bởi vì tình yêu nồng nàn, chân thật không thể nào diễn đạt ra chữ nghĩa tầm thường.” Khi Lãm viết về một “ngực ấm, môi mềm” của thuở xa xưa, “rồi một chiều em chuyển phép thần tiên, ban tất cả ngọc ngà trân quý”. Rồi “Vũ trụ vần xoay, mộng đời say tỉnh. Cõi ái ân dằng dặc khoảng vô cùng”, với “những vòng tay ân ái thoảng qua mau”. Sau đó, Lãm đã quên nhanh người tình khói sương và không bao giờ nghe chàng nhắc đến cô ta nữa.

Bây giờ, chàng đã yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng. Chàng quên tất cả và quên Loan rồi. Quên luôn những đi về có nhau, quên những yêu thương ghét giận, quên tình yêu ấm lạnh cõi hồng trần, chuyện thương giận, trái tim đời rối nhịp. Chàng cũng quên cả những kỷ niệm nên thơ trong những chuyến đi xa. Tô Châu, Thượng Hải, Tứ Xuyên, Nam Kinh, Bắc Kinh. Thú vị ở hải đảo Sausalito với con tàu lướt sóng trên vịnh Cựu-Kim-Sơn, rồi ngơ ngác trên phố đêm Kỳ Vương, khi vung tiền trong những sòng bạc Las Vegas nổi tiếng thế giới, lúc thích thú bên dòng nước đổ ào ạt của con thác Niagara, rồi thả neo lững lờ trong vịnh Nguyệt Lạc, và đê mê tuyệt vời với đêm pháo bông rực trời sương mù Castroville. Những ngày tay trong tay, hai kẻ yêu nhau lang thang sông biển và những đêm sưởi ấm cho nhau nơi chốn lạ. Chàng đã quên luôn những gì trên trần thế này. Quên Hồng-Thu “chút duyên già cuối mùa”. Quên Diễm-Quỳnh “một hồn thơ lai láng trong một thân thể khiếm khuyết”. Quên Hòa-Đa “may quá, Chúa không cho em lấy anh” để giải thích việc đã không làm vợ Lãm. Quên Thu-Sương “tóc rối nợ duyên” với cuộc tình “Ngưu Lang Chức Nữ xóa dải Ngân Hà”. Quên Ngọc-Bình với lời thì thầm “Nếu không cưới em, đừng nói với ai chuyện em "cho" anh, để em còn lấy chồng nghe anh!”

Hoa-Hoàng-Lan


Copyright © 2008 - All rights reserved.