bao the gioi


KHÔNG MỘT MẢNH VẢI CHE THÂN
Hoa-Hoàng-Lan


Quyền phải cố gắng lắm mới không bật lên tiếng kêu kinh ngạc khi nhìn rõ người thiếu nữ với dáng ngồi nghiêng trong tấm ảnh. “Quỳnh đây chứ còn ai nữa? Không một mảnh vải che thân!” Lại còn điệu đà ôm con chó xù vào ngực nữa! “Ối giời ơi, con gái tôi!” Quyền thảng thốt kêu lên. “Thế này thì thật là quá lắm rồi!” Chàng định lên tiếng gọi Quỳnh để hỏi cho ra lẽ, nhưng chợt nhớ là cô con gái đã lái xe chở mẹ cô đi đâu đó. Chàng lồng lộn, tự đấm ngực, giọng tức giận:
“Loạn thật! Con gái thì như thế, mà mẹ thì cứ chìu cho lắm vào. Sắm xe sắm cộ mới, muốn gì mẹ chìu cho nấy, rồi quần là áo lượt đầy tủ. Bây giờ con hư rồi, mà mẹ nào có hay?”

Quyền đứng dậy đưa tay mở truyền hình, nhưng chàng có thấy trên màn ảnh nhỏ chiếu những gì đâu. Chàng nghe trong lòng tràn ngập một nỗi buồn vu vơ, nhưng rất sâu đậm, chàng buông tiếng thở dài thườn thượt, thì cũng là lúc hai mẹ con Quỳnh về. Con bé hý hửng đặt những túi xách mang nhãn hiệu Macy’s trên ghế sô-pha cạnh chỗ chàng ngồi. Diễm vào sau, vẻ mặt tươi vui hớn hở. Quyền đã định đứng dậy lui ra sau vườn thăm mấy cây hoa, nhường phòng khách cho hai mẹ con, thì Quỳnh đã kéo tay chàng, con bé ríu rít:
”Ba đừng đi đâu... Ba ngồi đó làm giám khảo chấm cho mẹ và con thi biểu diễn thời trang. Mẹ và con vừa mua được một lô áo quần “xeo” rẻ dễ sợ! Chưa bằng nửa giá chính thức ba ơi!”
Đã định đứng lại, nhưng chợt nhớ đến tấm ảnh, Quyền vội bước ra sau. Con bé lại réo:
“Kìa ba! Ba ngồi đó đi. Có cái áo đầm con lựa cho mẹỉ mặc đẹp mê hồn, nhưng mẹ lại chê là mầu trẻ quá, mẹ sợ ba không chịu.”
Quyền đứng lại, nhưng vẫn bị ám ảnh bởi tấm ảnh chụp Quỳnh lõa lồ, chàng mát mẻ:
“Thôi, ba quê mùa, biết gì mà phê bình phê hũ? Còn nhớ đến ba là quý rồi. Hai mẹ con ngắm cho nhau đi. Đẹp chán! Cần gì phải nhờ ba?”
Thấy giọng điệu khác lạ của Quyền, cùng thái độ khinh khỉnh cuả chàng, Diễm ngạc nhiên:
“Ơ hay! Con nhờ anh cố vấn cho nó về kiểu cọ, mầu sắc áo quần, mà sao anh lại từ chối? Anh vẫn thường hay phê bình thời trang các cô ca sĩ trên sân khấu rành lắm mà.”
“Như cuốn băng Asia vừa rồi, ba nói đúng ý con ghê. Con thấy ba sành điệu và đúng “mốt” lắm đó.”
Quỳnh phụ họa và hớn hở ướm chiếc áo đầm lên mình mẹ, rồi nheo mắt với Quyền:
“Ba thấy không? Mẹ trẻ lại cả... chục tuổi khi mặc áo đầm này.”
Vẫn giọng hờn dỗi, không hài lòng và không nhìn chiếc áo, Quyền nhếch mép:
”Trẻ bằng con chưa? Sao ba thấy trần truồng, không mặc gì mà lại đẹp hơn nữa đấy con ạ! Đỡ tốn tiền nữa.”
Không chịu nổi thái độ khó hiểu của chồng, Diễm la to:
“Anh kỳ cục ghê anh Quyền à! Con hỏi, anh không thể trả lời hòa nhã được hay sao? Anh bị sao vậy? Tự nhiên cay cú y như người muốn sinh chuyện gây gổ.”
Đưa tay kéo cánh cửa thông ra vườn, Quyền trầm giọng:
”Có sao đâu? Anh bị thất nghiệp gần nửa năm rồi. Chắc em và con không biết. Hai mẹ con cứ như bà hoàng ấy thôi. Chẳng biết tiết kiệm là gì? Kinh tế này mà hai mẹ con cứ nhởn nhơ, trong khi anh còn thất nghiệp dài cổ ra, chưa có chỗ nào gọi đi làm...”
Tiếng Diễm đuổi theo chàng:
”Ai mà không biết. Thì có sao! Cả triệu người thất nghiệp, chớ bộ mình anh hay sao? Có trách thì trách ông Tổng Thống Obama đó kìa! Tự nhiên giận đời, nhè vợ con mà gây. Thật là giận cá chém thớt!”

Chàng định quay trở lại, lấy tấm ảnh “mát mẻ” của Quỳnh mà chàng đã giấu dưới nệm ghế để “dí” vào mắt hai mẹ con, nhưng nghĩ đến vẻ tươi vui, hớn hở của Quỳnh, cùng sự ăn ý nhịp nhàng của vợ, chàng lại dằn lòng, không nỡ. “Để khi khác, mình hỏi tội Quỳnh cũng không muộn. Bây giờ...”

Chàng dừng trước cây ngọc lan đã được cắt tỉa cho thật thấp, chỉ hơn đầu chàng vài tấc. Chàng luồn lách bàn tay qua những cành lá mầu lục láng mướt và xanh biếc, rồi đưa tay hái những bông hoa ngọc lan trắng muốt, thơm ngát. Mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong không gian khiến chàng ngây ngất. Quyền rất thích những loài hoa có hương thơm, nhất là hoa ngọc lan và hoa hồng. Trong vườn, ngoài cây ngọc lan ra, chàng trồng toàn hoa hồng với nhiều mầu sắc, từ hồng nhung đỏ thẫm, đến hồng phấn nhẹ như mầu da con gái, hoặc hồng pha chút tím cánh sen, đến hồng mầu vàng tươi rực rỡ, rồi vàng cam rất “ngọt”, rồi hồng trắng như phấn và hồng Mễ mầu đào, đóa thật to, nhưng mau rã cánh và sớm tàn. Vì Diễm không có thú chơi hoa, nên chàng độc quyền trồng những cây hoa mà chàng yêu thích. Thế đấy, hai mẹ con chỉ áo quần, son phấn, thời trang và đi lùng sục hàng hiệu, hàng rẻ, hàng “xeo”, có thì giờ đâu mà thơ thẩn ngoài vườn cả vài giờ đồng hồ, có khi cả ngày như chàng.

Phải công nhận rằng thú chơi nào cũng tốn nhiều thời gian, nhất là thú vui hoa lá vườn cây cảnh, phải bỏ nhiều công chăm sóc và sau đó mới được thưởng thức thành quả của sự chăm sóc đó. Mỗi cuối tuần, chỉ cần cầm cây kéo cắt cây, len lỏi quanh mấy gốc hồng, là Quyền đã mất cả buổi sáng. Thay vì chỉ dự định cắt vài bông hoa vào cắm trong bàn thờ, thì chàng lại thấy cây này cần cắt, cành kia cần tỉa và những lộc điếc, vô dụng, phải cắt bỏ ngay kẻo cây tốn nhựa nuôi. Rồi chàng cắt, rồi tỉa, rồi mở bao cho thêm phân bón, thêm đất. Chàng đưa tay kiểm tra độ ẩm của cây, “ồ, khô rốc rồi!”. Thế là chàng lại kéo ống nước, tưới, cho đến khi cả khu vườn mát rượi vươn ra đón nhận diệp lục tố dưới ánh mặt trời, chàng mới nhẩn nha đi vào nhà. Có khi Diễm đang làm cơm chờ chàng, có khi hai mẹ con đã biến đâu mất, chỉ còn một mình chàng trong ngôi nhà rộng. Chàng vào bếp, tìm thức ăn cho xong bữa.

Quyền ngạc nhiên vì cuộc sống giản dị biết bao và không chút cầu kỳ, nhưng tại sao con người cứ tự mình làm khổ mình vì những ràng buộc không đâu. Chàng dễ ăn, dễ mặc, dễ sống ngay từ nhỏ, hoàn cảnh nào chàng cũng hòa mình và chịu đựng được. Mãi đến khi có gia đình, Diễm chỉ sinh một con gái là Quỳnh. Lần sinh nở hơi khó khăn, khiến nàng phải mổ, nên nàng không chịu mang bầu nữa, mặc cho Quyền năn nỉ “xin” thêm đứa con trai để dòng họ không tuyệt tự, hoặc lý do ra vẻ “nhân đạo” là để cho con bé Quỳnh có bạn chơi. Diễm cương quyết không là không. Thuyết phục vợ không được, năn nỉ cũng không xong, Quyền đâm ra cay cú và buồn phiền mỗi khi nhìn những trẻ con nhẩy nhót nơi công viên. Chàng thường một mình trước truyền hình xem những chương trình dành cho trẻ em, những phim hoạt họa hoặc Cartoon Network, Disney Channel. Chàng ngồi say mê trước màn ảnh trong chương trình của băng tần trẻ em hoặc The Tonight Show, Saturday Night Live và phá ra cười trước những cảnh vui nhộn của loại phim dành cho trẻ con.
Trước cảnh tượng đó, Diễm thường lắc đầu về ông chồng mà nàng cho rằng “chưa trưởng thành”! Còn Quỳnh thì khoe với bạn rằng nàng có ông cha tính nết trẻ thơ như con nít! Họ đâu biết rằng chàng thèm khát một vài hình ảnh trẻ con trong mái ấm gia đình của chàng biết bao! Nhưng chàng không ngờ mình lại quá nghiêm khắc khi thấy tấm ảnh “nghèo nàn” của cô con gái cưng. Chàng lắc đầu để xua đi những ý nghĩ không đẹp về Quỳnh. Chàng biết hình như Quỳnh đã có bạn trai. Và chàng thắc mắc không biết con mình có gìn giữ những gì quý giá của người con gái trước bạn trai không? Không hiểu mẹ Diễm có biết dạy con điều này? Không biết con gái cưng có biết “để dành” đến ngày cưới không? Hay là Trời cho bao nhiêu, lại phung phí hết, để đến khi cần, thì lại “trắng tay”? Bao nhiêu điều lo âu hiện ra trong trí Quyền từ lúc chàng thấy tấm ảnh “mát mẻ” của con gái. Mới ngày nào đây, chàng thận trọng, nâng niu bồng con bé trước ngực bằng cả hai cánh tay vụng về, chỉ lo sợ làm rơi con xuống đất. Bây giờ nó lớn như thế kia, nó xa cách chàng như thế kia, chàng có cả trăm điều muốn hỏi con, mà chưa dám, hoặc không biết cách mở lời cho con bé khỏi... cười chê về những câu hỏi ngớ ngẩn của ông bố “trẻ thơ như con nít”.

Tấm ảnh con gái “mát mẻ” vì “không bận gì cả” ám ảnh Quyền cả ngày lẫn đêm. Chàng thơ thẩn bên những cây hoa mà lòng thì quay cuồng với những câu hỏi như ai chụp tấm ảnh đó cho Quỳnh? Nhất định phải là tên con trai nào đó rồi. Chúng đã làm gì với nhau trước khi chụp tấm ảnh đó? Hoặc là chúng đã làm gì với nhau sau khi chụp tấm ảnh đó? Dẫu trước hay sau, thì con gái của chàng cũng mất sạch sành sanh rồi. Đời nào “nó” để cho con bé yên ổn, sau khi đã thu được hình ảnh đặc biệt của con bé vào ống kính. Đời nào!!! Có tên con trai nào lại khờ khạo như thế? Có khi nào cọp lại tha cho cừu non khi cừu đã sa vào hang của cọp? Thời con trai của chàng hiền lành, còn bây giờ, chàng không tin một đứa con trai nào hết. Lý do đơn giản là con trai, con gái bây giờ được nuôi dạy trong một môi trường giáo dục quá đầy đủ và quá sớm so với lứa tuổi của chúng. Bạn chàng cho chàng biết cái gì chúng cũng biết mà không cần hỏi cha mẹ. Có đứa nào phải học hỏi gì ở cha mẹ đâu, vì nhà trường, sách báo, phim ảnh đã dạy chúng hết cả rồi. Bây giờ đi khắp nước Mỹ mà tìm, cũng không có một đứa trẻ nào hỏi mẹ “Mẹ ơi, con từ nách mẹ sinh ra phải không?” Hoặc có đứa nào ngu, dí con chuồn chuồn vào lỗ rốn cho cắn, để biết... bơi! Dọa ma, dọa ông ba bị chín quai mười hai con mắt hay bắt trẻ con, dọa ông kẹ, sẽ chả có đứa trẻ con nào sợ!

Quyền mang nỗi ấm ức về tấm ảnh “mát mẻ” của con gái suốt một tuần lễ. Càng ấm ức hơn, khi chàng không nói ra với ai được. Mãi đến buổi chiều qua, Diễm đi chợ và con bé Quỳnh bất chợt về nhà khi chỉ có một mình chàng ở nhà. Chàng ấp úng, lựa chọn, cân nhắc lời nói để mở cuộc “điều tra” con bé. Chàng hắng giọng:
”Ờ... Ờ... Sao hôm nay về sớm vậy con?”
“Con để lạc thẻ thư viện đâu mất. Về nhà tìm, nhưng không có. Sách cũ còn nợ nhiều, nên họ không cho mượn thêm. Thôi khỏi.”
“Ờ... Ờ... Ba muốn hỏi con một chuyện...”
Quỳnh có vẻ chăm chú:
“Chuyện gì vậy ba? Con nghe đây?”
Vẻ quan tâm của Quỳnh giúp Quyền thêm dạn dĩ. Chàng thu hết can đảm, vào đề ngay:
“Ba... Ba lượm được một tấm ảnh của con.”
Chàng nín thở, im lặng giây lâu. Quỳnh nhắc:
”Ở đâu? Tấm ảnh nào vậy ba?”
Quyền ngúc ngắc cái đầu, ý muốn cho dây thần kinh thanh quản được trơn tru:
“À... Ừ... Tấm ảnh kỳ quá con ạ! Tấm ảnh con không mặc gì hết trơn. Không bận gì cả. Ba hoảng hồn... Ba... Ba...”
Con bé bật cười, phun cả cục kẹo “gum” đang nhai trong miệng xuống đất. Nó dài giọng:
”Xời ơi! Ông ba “con nít” của con ơi! Con mà chụp ảnh đó cho mà trời sậỉp nữa đó! Mấy đứa bạn con học ghép ảnh bằng photoshop đó ông ba “con nít” ơi! Con làm sao có tấm ảnh đó. Đâu rồi? Ba đưa trả, con chỉ ba coi.”
Quyền ngẩn ngơ, vội vào phòng khách, lật tấm nệm ghế lấy tấm ảnh ra. Chàng đưa cho Quỳnh với bàn tay run run mừng vì con mình không hư, và xấu hổ vì đã nghĩ xấu cho con cả tuần lễ nay.
Quỳnh đón nhận tấm ảnh với nụ cười ngặt nghẽo. Cô gái la to:
”Ba coi này! Ba không thấy tụi bạn con mới học nên ghép ảnh vụng về, ai cũng có thể thấy được. Ba không thấy trong ảnh, cái mặt của con không nằm cân đối trên cái cổ của con hay sao? Hình người trong ảnh chụp nghiêng, trong khi cái mặt của con chụp chính diện. Để cái mặt con nhìn thẳng nằm trên cái cổ chụp nghiêng, ba thấy mắc cười chưa? Sai bét nên tụi nó phải học lại.”
Con bé rụt cổ, le lưỡi và cười sặc lên rằng:
“Con mà chụp ảnh này hả? Cho ba má khai trừ con, nghỉ chơi với con luôn phải không?”
Quyền săm soi coi lại tấm ảnh và chàng gật gù thấy cái mặt con gái nằm thẳng băng trên một trục cổ nghiêng nghiêng của cô gái đứng trong tư thế... nghiêng! Chàng vui mừng, ấp úng không ra lời:
”Ba... Ba xin lỗi đã nghi oan cho con. Bị... Cũng tại bạn con “chơi” ác, ghép hình làm chi vậy? Thôi, ba xin lỗi. Đừng nói với mẹ nữa nghe!”

Hoa-Hoàng-Lan

Copyright © 2008 - All rights reserved.