bao the gioi


CẢM NGHĨ VỀ NGHỊ QUYẾT 36 - CHÍNH SÁCH CỦA CSVN - ĐỐI VỚI NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA HẢI NGOẠI
Phần IV

Phúc Linh


CHÚNG TA CẦN PHẢI LÀM GÌ ĐỂ VÔ HIỆU HOÁ VIỆC THI HÀNH NGHỊ QUYẾT 36?

Chương trình hành động của Đảng và nhà nước CSVN nhấn mạnh rằng cơ quan chuyên trách, cơ quan ngoại giao và các cơ quan có liên quan trực tiếp tới công tác đối với kiều bào, đặc biệt các cơ quan đại diện ngoại giao Việt Nam ở nước ngoài cần tăng cường mạnh mẽ tiếp xúc, vận động tuyên truyền, phổ biến chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước tới bà con, nghiã là họ sẽ công khai xâm nhập vào tổ chức cộng đồng để chủ động tiếp xúc nhằm vận động, tuyền truyền, thậm chí đối thoại với những nhân vật có uy tín và ảnh hưởng trong cộng đồng ngươì Việt quốc gia để tìm xoá bỏ lằn ranh Quốc - Cộng.

Nghị quyết 36 là sự kết hợp của các kế hoạch sẽ được Đảng và Nhà cầm quyền CSVN thực hiện lâu dài ở hải ngoại về mọi mặt : dân vận, kiều vận, trí vận, địch vận, tài vận, và văn hoá vận để phá vỡ sự đoàn kết chống Cộng của các cộng đồng người Việt hải ngoại và chiêu hồi Việt kiều.

Từ nhiều năm trước, nhận thấy CSVN đang thi hành chính kiều vận, các cộng đồng Việt Nam hải ngoại đã nhiều lần có các buổi hội thảo kêu gọi đồng hương thi hành chính sách ba không là không đi về Việt Nam, không mua hàng hoá mang nhãn hiệu sản xuất tại Việt Nam và không gửi tiền về Việt Nam.

Sau khi Nghị quyết 36 được ban hành, các tổ chức cộng đồng Việt Nam, các tổ chức đấu tranh chống Cộng hải ngoại đã ngồi lại với nhau để bàn phương cách vô hiệu hoá hiệu quả của Nghị quyết 36.

Vấn đề đoàn kết trong nội bộ cộng đồng ngươì Việt quốc gia hải ngoại

Trong sinh hoạt hàng ngày của người dân trong các cộng đồng người Việt quốc gia, chúng ta thường nghe nhắc đi nhắc lại những câu nói “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, thành công, thành công, đại thành công”, hoặc “Bất đồng nhưng không bất hoà”, những câu nói nghe rất hay nhưng thực hành thì lại qua khó trong cộng đồng ngươì Việt hải ngoại, thậm chí, những câu nói đó đã trở thành khôi hài mỗi khi có ngườ kêu gọi đoàn kết, có thể vì nhiều lý do, chẳng hạn :
a/ vì sự khác biệt về kiến thức trong một tổ chức
b/ kiến thức có giới hạn nhưng lại háo danh. Tâm lý mỗi ngươì Việt là một ông vua, không hợp tác chân chính với ai, hợp tác với ngươì khác nhưng lại rình mò tìm cách hất đổ ngươì bạn đồng hành... như chúng ta thường nghe nói : Một ngươì Nhật thì không bằng một ngươì Việt Nam, nhưng hai ngươì Nhật thì hơn hai ngươì Việt Nam, vì hai ngươì Nhật sẽ đoàn kết với nhau, còn hai ngươì Việt Nam sẽ kèn cựa, ganh ghét, đố kỵ nhau, không có sự đoàn kết.

Chúng ta đã thua Cộng sản tại quê hương, nay chúng ta không thể thua Cộng sản tại hải ngoại. Muốn vậy, chỉ có thực hiện hai chữ đoàn kết với nhau một cách chân thành trong hoạt động chống Cộng.

Thiết nghĩ các Ủy ban lẻ tẻ, độc lập với Hội Đồng Đại Diện Cộng đồng nên tự khép mình trở thành một Ủy ban dưới cái dù hoặc trực thuộc HĐĐDCĐ như các Ủy ban Xã hội, Ủy ban Giao tế, Ủy ban đấu tranh chính trị, Ủy ban văn hóa.... để có được hậu thuẫn tốt, đồng thời phát huy được sức mạnh của tổ chức cộng đồng và được danh chính ngôn thuận, phù hợp với qui định của chính phủ liên bang và tiểu bang trong khuôn khổ luật pháp và 501(c)(3), vì các Ủy ban độc lập đó không phải do dân bầu ra, mỗi khi thực hiện điều gì thường chỉ là quyết định của 02 hoặc 3 cá nhân, không mang tính đại diện cho ai cả, thậm chí có Ủy ban làm việc theo kiểu cướp ngôi khiến người dân chán ngán.

Trong sinh hoạt cộng đồng, nhiều khi có sự bất đồng quan điểm, thay vì giải thích có lý, có tình để thuyết phục người khác, một thiểu số người không làm như vậy, mà lại tạo ta những Email ảo, những nick ma để “chửi “ đồng hương bằng những lời lẽ tục tĩu, bẩn thỉu và nghĩ rằng không ai biết họ là ai.

Mặc dù không viết tên thật, nhưng ai cũng hiểu thế hệ trẻ bên Mỹ này không biết viết những Email có lời lẽ tục tĩu, bẩn thỉu đó. Chúng ta làm sao dám tự hào trước sự thật này, làm sao có thể khiến thế hệ con em hãnh diện về thế hệ cha anh và cũng tự hào lây với chúng ta?

Theo thiển ý của tôi, trong suốt bao năm qua, quí vị luôn bày tỏ những lời nói tốt đẹp về niềm tự hào của người chiến sĩ QLVNCH, của quân cán chính miền Nam Việt Nam, và nêu lên phương châm tổ quốc – danh dự - trách nhiệm của quân nhân QLVNCH.

Nhưng câu hỏi là làm sao quí vị chứng tỏ được mỗi người cựu quân cán chính miền Nam xứng đáng với niềm tự hào đó, xứng đáng được người khác tôn trọng mình, chẳng những đối với chính bản thân, đối với gia đình mà còn đối với thế hệ mai sau trong giai đoạn hiện nay ở hải ngoại ?

Làm sao để cho bọn Cộng sản mà chúng ta vẫn gọi chúng là bọn ngu, bọn dốt nát, bọn thất học, bọn sâu bọ lên làm ngươì, bọn chó nhẩy bàn độc phải nể chúng ta?

Chúng ta rồi cũng rời khỏi cõi đời này một ngày không xa, không ai trốn tránh được việc này. Vậy, chúng ta phải làm sao để thế hệ con em, thế hệ đàn cháu cũng hưởng lây niềm tự hào để nối bước theo thế hệ cha anh?

Thưa quí vị, chỉ có cách duy nhất là phải chứng tỏ, phải chứng minh bằng chính tư cách, bằng chính đạo đức, bằng chính cách cư xử với nhau trong cộng đồng nhỏ bé của quí vị.

Nếu có ai nói những người lính đó là thế nọ, thế kia… thì họ lại nổi giận, hè nhau kết tội người khác là làm nhục giới cựu quân nhân với những bài viết “Bôi bẩn – Hạ nhục..” Thật ra, chẳng có ai hạ nhục những kẻ đó, thành phần đó, nhưng vì chính hành động, chính thái độ của những người đó đã tự làm nhục mình, đã tự bôi bẩn mình, theo đúng câu châm ngôn “Hãy tự trọng mình trước, người ta sẽ tôn trọng mình”

Vấn đề tuyên truyền chống Cộng và phản tuyên truyền

Về phiá các cộng đồng Việt Nam hải ngoại, cần phải chú trọng vào việc tuyên truyền kêu gọi người dân tiếp tay làm vô hiệu hoá mọi hoạt động của CSVN và tay sai, nhưng kêu gọi như thế nào, giải thích và tuyên truyền như thế nào phải phủ hợp với thực tế, để ngươì dân nghe lọt lỗ tai, người dân nghe thấy hợp tình, hợp lý thì công tác tuyên truyền mới có hiệu quả.

Nếu không, ngươì dân sẽ không những không nghe những lời kêu gọi, tuyên truyền đó mà lại có phải ứng ngược khiến cho ngươì dân chán ngán, vừa nghe thấy giọng của nhân vật đó trên đài phát thanh là tắt ngay cái Radio để khỏi phải nghe những lời lải nhải vô nghiã.

Ví dụ chúng tôi được nghe những lời kêu gọi đồng hương tẩy chay, không ủng hộ, không mua vé xem trình diễn văn nghệ của các ca sĩ từ Việt Nam vì sẽ bị ru ngủ, sẽ biến thành những người mất đi tinh thần chống Cộng.

Nhưng rất tiếc không hề có một sự giải thích nào, một dẫn chứng nào, hoặc ví dụ cụ thể nào một cách hợp tình, hợp lý để chứng minh cho người dân thấy mối liên hệ nhân quả, phát xuất từ nguyên nhân đi nghe ca sĩ hoặc văn công từ Việt Nam trình diễn sẽ dẫn đến hậu quả nguy hiểm là bị ru ngủ, là bị lu mờ chính nghiã quốc gia trong tim óc, là mất đi cái tinh thần chống Cộng...

Người dân có sẵn ý nghĩ rằng trong thực tế đã xảy ra, họ đã sống trong các trại tù cải tạo, họ đã sống trong xã hội CSVN, đã sống ngay trong lòng địch nhiều năm, đã từng nhiều lần nghe các loa phóng thanh CSVN phát đi những bài viết, những câu chuyện tuyên truyền tốt đẹp cho chế độ Cộng sản, họ đã đọc những bài báo ca ngợi chế độ, họ đã xem các đài truyền hình cả ngày lẫn đêm, nhưng không hề bị ru ngủ, không hề yêu thích chế độ CSVN, họ vẫn muốn đi ra nước ngoài sinh sống để được hưởng tự do-dân chủ thực sự và thực tế, họ đã ra khỏi nước Việt Nam bằng con đường hiểm nguy “vượt biên bằng đường bộ hay đường biển hoặc ra đi theo con đường chính thức, họ đang ở hải ngoại, nghiã là, những lời kêu gọi, tuyên truyền đó không hợp tình, không hợp lý vì không đúng với sự thật mà người dân đã trải qua, chưa có sức thuyết phục người dân, thì làm sao họ có thể nghe theo và tin vào những lời kêu gọi, tuyên truyền, giải thích đó.

Đó là công tác tuyên truyền và phản tuyên truyền.

Thiết nghĩ chúng ta không nên nêu lý do đi xem văn nghệ sĩ trong nước trình diễn sẽ bị ru ngủ, đó là thuốc độc vô hình... mà chỉ cần giải thích rằng Đảng CSVN đã nêu rõ trọng tâm của Nghị quyết 36 tại Vấn đề 3 là phổ biến, tuyên truyền chính sách và giao lưu văn hoá, tức là việc đưa những ca sĩ, những đoàn văn công ra nước ngoài trình diễn phục vụ ngươì Việt hải ngoại, là họ đang thi hành công tác của Đảng và nhà cầm quyền CSVN giao phó, đó là công tác địch vận, dân vận mà đối tượng là chúng ta, người Việt quốc gia tại hải ngoại.

Vì vậy, nhiệm vụ và bổn phận của ngươì Việt quốc gia là phải chống lại việc Đảng và nhà cầm quyền CSVN cố gắng thực hiện Nghị quyết 36 về phương diện giao lưu văn hoá bằng cách phải tẩy chay, phải không ủng hộ mọi hoạt động văn hoá, văn nghệ do văn nghệ sĩ trong nước trình diễn dươí mọi hình thức.

Vấn đề dạy Việt ngữ

Thiết nghĩ HĐĐDCĐ nên tổ chức buổi họp chung của các trường dạy Việt ngữ để thống nhất sách giáo khoa giảng dạy tiếng Việt cho các em và kêu gọi mạnh thường quân yểm trợ qũy in sách giáo khoa giảng dạy tiếng Việt ở hải ngoại.

Sau cùng, chúng ta cũng cần phải lưu tâm đến những cá nhân đã có tỳ tích gây rối loạn hoặc phá hoại cộng đồng, cùng cơ quan báo chí, truyền thông lợi dụng tự do ngôn luận để tiếp tay, yểm trợ cho những hoạt động gây rối cộng đồng.

Những hoạt động gây rối cộng đồng trong quá khứ đã xảy ra một cách vô tình hoặc hữu ý trùng hợp với thời điểm CSVN chỉ đạo chiến dịch phá hoại cộng đồng hải ngoại và cấy điệp cài bao.

Chúng ta không thể phủ nhận sự thật rằng những hoạt động quấy rối hoặc phá rối cộng đồng trong quá khứ hoặc tương lại cũng có thể được xem là cố tình hoặc vô ý làm suy yếu cộng đồng, yểm trợ cho kế hoạch lũng đoạn cộng đồng của CSVN.

Với nguồn tiền tài trợ lớn lao trong khoảng từ 22 triệu đến 27 triệu Mỹ kim một năm để lũng đoạn các cộng đồng hải ngoại, thu gom các núm ruột ngàn dặm về một mối, tưởng rằng không thể chống trả được, nhưng theo thiển ý của kẻ viết bài này, duy trì chiến dịch cờ vàng và tinh thần đoàn kết chống Cộng của các cộng đồng quốc gia hải ngoại sẽ là bức tường lửa làm vô hiệu hoá tác dụng của Nghị quyết 36.

Nói thì dễ, nhưng làm thì rất khó vì đòi hỏi điều kiện tiên quyết, quan trọng là đồng hương phải có sự thành tâm trong đối xử với nhau, và phải đối xử theo cách của người có văn hoá.

Phúc Linh



Copyright © 2008 - All rights reserved.