bao the gioi


NHẮC CHI NGÀY XƯA ÐÓ - Phần 2
thụyvi


Mình chưa kịp nói gì thì hắn lên tiếng: “Ði với anh”. Mình định hỏi đi đâu nhưng thấy ánh mắt thành khẩn của hắn thì mình ngoan ngoãn lên xe ngồi cho hắn chở. Quán Tuyệt là người bạn thân thiết của hắn và mình. Ngày hôm nay, hắn đeo vào ngón tay mình chiếc nhẫn mỏng manh xinh xắn. Hắn không hề có lời nói lãng mạn, chỉ gọn lỏn “Của em” và chiếc kia “Của anh”. Thường, thì hắn hay quyết định làm những chuyện thật cảm động và bất ngờ cho mình, nhưng hôm nay không hiểu sao mình lại có một cảm giác gì đó rất là lạ.

Ngày mai
Ba Mẹ đặt con ngã ba ghềnh thác
Gió, thổi quật con về phiá ba
Sóng, đẩy xô con về phiá mẹ
Trái tim non bật máu!
Cơn giông lên, đen tím cả bầu trời
Con đứng ở ngã ba suốt cả một đời
Suốt đời con gọi: Ba đâu rồi! Mẹ đâu rồi!....

Trong bất cứ cuộc hôn nhân tan vỡ nào, không nhiều thì ít đều là những cú sốc làm đau lòng những người trong thân tộc họ hàng, mặc dù mình rất gần gũi với bên ngoại nhưng giữa mình với mẹ thì dường như có một khoảng cách vô hình ngăn trở, cho nên khi nghe quyết định mình về sống với ba, mẹ nhìn mình với ánh mắt kiêu hãnh trên khuôn mặt còn rất đẹp. Dù chọn đứng về phiá ba, nhưng con thương mẹ lắm, mẹ biết không?

Căn nhà ở khu xa lộ ba cất đã xong và mình phải trở lại Sàigòn để kịp niên học mới.
Biên Hòa - Sài Gòn có xa xôi lắm đâu, vậy mà hai đứa tưởng như nghìn trùng xa cách.
Mình học ở Lê Văn Duyệt, năm nay hai đứa cùng thi, tuy không mỗi ngày gặp nhau nhưng nếu hể rảnh thì hắn lại lấp ló đứng trước cổng trường đón mình tan học. Nhìn thấy hắn cứ tà tà học phất phơ là mình sốt ruột, nhiều lần mình làm mặt giận nhưng khi chạm phải ánh mắt thiết tha một trời thương yêu của hắn thì mình tiêu tan giận hờn.
Cuối năm đó mình đậu, còn hắn rớt! Và, chuyện xảy ra từ đây.

Hôm đó, sau khi tan lớp cua Lý Hoá, mình phóng xe vừa quẹo ra đường Hồng Thập Tự thì... Trời! một ông tròn vo như cái lu chạy xe đạp đâm đầu vô... Rầm. Hết biết, người quay lơ, cày xuống đường, tay chân tóe máu. Anh chàng đi xe đạp kinh hãi, lính quýnh, kéo mình vô trong lề đường, vài ba người bu lại, lao nhao chỉ chỏ cho biết đàng kia có một phòng mạch, thấy anh chàng tròn vo loay hoay với hai chiếc xe, mình xộc xệch chân thấp chân cao tới đó một mình.
Sau khi khâu mấy mũi ở lưng bàn tay, trong lúc ngồi nghỉ mệt, thấy ông tròn vo ngồi đối diện dòm qua cười méo mó. Chiều, mình được chiếc xích lô máy chở về cùng với chiếc Honda.

Ðêm đó mình mẩy mình đau đớn ê ẩm. Bên ngoài trời mưa tầm tã, hình như dự báo thời tiết báo tin cơn bão lớn đang kéo về đâu đó ngoài khơi Vũng Tàu. Mình nằm im trong đêm tối mênh mông nghe tiếng gió ào ào, tiếng sấm chớp, tiếng nước mưa xối xả trên nóc nhà, tâm hồn mình thả trôi theo từng kỷ niệm của một cuộc tình thật nồng nàn, lãng mạn thật trong sáng đầu đời. Bỗng mình nôn nao nhớ hắn và thôi thúc ước mong có hắn bên cạnh lúc này, ngay bây giờ. Có lẽ từ ngày quen hắn đến nay, đây là lần đầu tiên mình cảm thấy thật lẻ loi trơ trọi. Mình ngủ chập chờn, kéo nỗi buồn quạnh hiu theo mình vào trong giấc ngủ nhiều mộng mị.

Trong lúc mấy ngày gió bão nhổ bật từng cột điện, từng gốc cây bên lề đường, nó cũng nhận chìm mình vào cơn sốt thương hàn mịt mù, cổ họng mình đắng ngắt, đầu như đeo đá, tay chân nhức nhối cảm giác bồng bềnh. Nhờ mấy liều thuốc của ông chú Bác sĩ và món cháo giải cảm của bà vú Ù mà mình khoẻ lại từ từ. Trong lúc này hắn đâu?
Cơn bão chưa tan thì hắn xuất hiện. Mặt hắn có chút bơ phờ sau mấy ngày mẹ nằm trong bịnh viện. Gặp mình, hắn kinh hoảng. Sao dữ vậy? Mình đọc thấy trong đáy mắt hắn là sự ân hận xót xa như muốn gánh chịu hết nỗi đau của mình và đôi mắt vời vợi một trời yêu thương của hắn đủ cuốn phăng hết mọi thứ đau đớn mệt mỏi buồn phiền mà mình chịu đựng suốt mấy ngày nay.

Hắn đặt cái gói giấy đẹp, mềm, lên tay mình, vuốt dọc những ngón tay như dỗ dành: “Cái này của em, lụa Hà Ðông dệt tay”. Ðang nói, bỗng dưng hắn dừng lại, rồi không nói nữa. Mình thấy hắn nhìn trân vào bàn tay bị thương của mình, đôi mắt nhìn lâu vào ngón áp út. Hắn im lặng tần ngần một hồi rồi nhìn mình nói nhỏ, giọng dứt khoát “Anh về!” và hắn đứng lên quay lưng đi thật mau ra cửa.

Mình còn đang ngơ ngác. Trời! Chợt nhớ ra, định kêu lại để giải thích, nhưng bóng dáng hắn mất hút, thấy hắn vô lý mà mình choáng người đến bàng hoàng. Nhưng mình không làm sao quên được khoảnh khắc hắn nhìn mình, ánh mắt hắn tối sầm lạnh tanh.

Không biết xui khiến gì để anh chàng tròn vo hôm nọ tông xe vô mình đến rách tét bàn tay, làm bay biến luôn chiếc nhẫn. Mất gì sao không mất, lại mất chiếc nhẫn!

Suốt hơn mười ngày, hắn mất hút, chưa bao giờ hai đứa lại vắng nhau lâu, tuy trong lòng mình còn ngút ngàn nỗi giận, nhưng hình ảnh hắn vẫn chói chang sừng sững cao lớn trong đầu. Mỗi ngày, lúc tan học, lòng mình hồi hộp. Hắn đang chờ ngoài cổng? Hắn bặt tăm, trôi tít tắp phương nào. Lòng mình chùn xuống, thoáng chút tủi thân, rồi lại tự dỗ dành mình, có lẽ hắn đâu đó gần lắm đang dõi mắt theo. Có lẽ... Có lẽ...

Trong lúc mình không chờ đợi thì hắn xuất hiện ngay sát bên cạnh. Hắn ốm nhom râu ria phủ đầy mặt, mình rưng rưng trong lòng vừa mừng vừa tủi và hân hoan trong nỗi vui bất ngờ. Có lẽ cả hai thấy giận nhau cực quá, khổ quá, lận đận quá, vì thế khi gặp nhau không ai muốn nhắc nhở trách móc, gây huyên náo lại chuyện vừa qua, nhưng mình cũng nhận ra trong ánh mắt vời vợi một trời thương yêu của hắn có thoáng một chút gì đó thật buồn.

Hai đứa gặp nhau gần như mỗi ngày. Vẫn là những chăm chút thương yêu, những lần chỉ có hai đứa, hắn thường ôm choàng để ngực của hắn làm ấm triền lưng của mình, hắn vùi mặt phả hơi thở vào mái tóc mình, cứ như thế và im lặng. Mình biết hắn không cần phải nói. Tấm lòng của hắn đã trải phẳng phiu trước mặt mình. Trái tim của hắn mở cho mình thấy như cuốn sách được lật từng trang.

Thế nhưng cuộc đời đâu phải chỉ là những chuỗi dài mộng mơ tuổi nhỏ, cho nên mình ý thức được hai đứa cần phải có sự nghiệp, nhưng hắn thì như không cần biết khiến mình cứ băn khoăn. Có lần mình đem điều đó nói với hắn thì hắn chỉ cười cười với giọng bỡn cợt: “Lương trung sĩ, anh nuôi em nổi mà, phải không?” Hôm nay Chủ Nhật, nhằm mùa măng cụt, hắn rủ mình lên Lái Thiêu vừa ăn bánh bèo vừa mua trái cây, mình kêu hắn chờ rồi hớn hở chạy lên lầu thay quần áo, đi ngang cửa sổ nhìn ra đột nhiên nghe tiếng gọi: “Cô bé!” Mình khựng lại, thò đầu gắt giọng hỏi “Hả?” Gã hàng xóm giơ cao quyển sách: “Trả cho cô bé”. Mình đi vòng ra phía balcon vói tay lấy quyển sách, nhưng gã hàng xóm muốn làm quen cứ kéo dài câu chuyện khiến mình vừa sốt ruột vừa bực mình, đang lúc mình tính bỏ vô nhà khép cửa thì nghe một tiếng động thật mạnh, nhìn xuống, hắn nhìn lên, không nói gì, ánh mắt rực lửa. Hắn phóng xe ra cửa như mũi tên, bay vút.

Nhớ tới cơn ghen của hắn mà mình ghê người. Cơn ghen như nham thạch vỡ tung, sôi trào, nóng bỏng. Lần đầu tiên mình thấy lo sợ, không phải sự lo sợ vu vơ, mà mình lo sợ cho những tháng ngày sắp tới. Mình biết rõ hắn thương mình lắm, thương cho đến nỗi chỉ muốn mình là loài tầm gửi quấn quít bên hắn hay chỉ là quả trứng mong manh mà hắn nâng niu che chở. Thật sự bây giờ mình cảm thấy có chút mệt mỏi và có chút muộn phiền.

Hai đứa vẫn gặp nhau, nhưng thiếu mất vẻ hồn nhiên. Hắn trầm lặng hơn, và đã bắt đầu hút thuốc. Còn mình lại càng ít nói, và càng tránh né những chuyện không đâu để khỏi bị những điên rồ ghen tuông của hắn bộc phát. Những lần chỉ có hai đứa với nhau, bao giờ hắn cũng thích ôm choàng lấy triền lưng và vùi mặt trong dòng tóc của mình, bao giờ hắn cũng im lặng nhưng bây giờ lại có thêm tiếng thở dài. Tiếng thở dài của hắn khiến mình muốn khóc và thật là xốn xang, nó lay động trái tim mềm yếu của mình.

Hắn rớt. Mình đậu. Ðương nhiên ai cũng biết trước cái kết quả này, nhưng khi nó đến thì mình lại áy náy không yên.
Khi hắn đến chúc mừng, mình nói thật thà với hắn: “Em không gì đổi thay, chấp nhận lương trung sĩ”. Hắn cười, đôi mắt long lanh như có nước, hơi thở hắn ngan ngát mùi thuốc lá, mùi rượu, cả mùi cay đắng nữa. Mình thương hắn và đang chờ đợi lời cầu hôn.

Sau ngày đó hắn với mình càng ngày càng ít gặp nhau. Hễ gặp nhau thì không có gì vui. Mình khổ sở hụt hẫng nhất là hắn đã đánh mất lòng tự tin và ý chí. Bởi vì trong lòng mình hắn lúc nào cũng là cây tùng cây bách, là cây cao bóng cả chở che cuộc đời mình. Vậy mà hắn bỏ cuộc, buông xuôi chỉ biết bám viú vào những chuyện phù phiếm, phung phí thời gian vào những chuyện không đâu. Không có người nào dạy mình phải làm gì để gỡ rối cái mớ bòng bong này. Mình cứ trôi đi trong sự tự kiêu của một đứa con gái và hắn trượt dài trong sự bất đắc chí của một đứa con trai.
Cái kiểu tự ái thơ dại của hai đứa đã làm thương tổn lẫn nhau rất nhiều, mặc dù mình biết rõ trong trái tim hai đứa đều quặn thắt và có cùng nỗi đau đớn như nhau.

Hôm đó, mình đang thơ thẩn trong nhà, bỗng có tiếng chuông kêu cửa, tưởng là hắn, mình vui sướng nín thở chạy ra, bất ngờ, trước mặt mình là một người đàn ông trong chiếc jacket da màu đen, bên cạnh là chiếc xe gắn máy nhiều phân khối. Ðang ngờ ngợ thì người đó vừa cười vừa lột cặp mắt kính ra, mình bật miệng kêu lên ngạc nhiên: “Chú Duy!” rồi mừng rỡ tiú tít hỏi dồn: “Chú về hồi nào?” Chú dí dỏm: “Vừa về, chú tới ngay trình diện Hạt Huyền tức thì”.

Khi chú với mình ngồi đối diện nhau, mình thấy chú có vẻ rắn rỏi hơn, đặc biệt chú có nụ cười thật ấm, chú kể những chuyện thật ý nhị lý thú - đưa mình tới những xứ xở văn minh hiện đại xa xôi bên kia bờ Thái Bình Dương tít tắp nơi kia. Mình nghe mà đầu óc cứ lo ra, trong bụng thì phập phòng bồn chồn không yên vì nếu hắn xuất hiện trong lúc này thì trời long đất lở!

Trời chưa long, đất chưa lở nhưng trái tim mình nát bấy. Ngày lễ Hai Bà Trưng, nghỉ ở nhà, không biết làm gì, buồn, mình ghé thăm người bạn cũ ở Biên Hoà lâu rồi không gặp.
Người bạn gái này hiền lắm, vì hoàn cảnh nên phải bỏ học đi làm, hai đứa huyên thuyên kể lể những chuyện vụn vặt xưa thì cô bạn vô tình khoe mình tấm hình sinh nhật của một người bạn hôm tuần rồi: “Có anh Toàn nữa nè”. Mình đưa lên lướt mắt và nhìn sững vào một cô gái khá đẹp, có mái tóc thật dài và nụ cười thật tươi, đứng sát và dường như âu yếm muốn tựa đầu vào vai của hắn. Mình chỉ vào cô gái, ngón tay run nhẹ: “Người nầy là ai vậy Trúc?” Cô bạn khựng lại, ngập ngừng: “Vân Quỳnh”. Chới với. Mình biết cô gái đó là ai.

Suốt mấy ngày, mình không thể làm gì, cứ ra vào quay quắt ray rức bơ phờ. Tấm hình hắn và cô bồ cũ thân mật chụp chung làm tràn ly nước mâu thuẫn đã đầy. Mình vẽ ra trong đầu những hình ảnh họ bên nhau và mê man trong đau khổ vô bờ. Thường, khi xúc động thì mình nghẹn ngào. Bây giờ mình đang xúc động dữ dội như cơn địa chấn mà cặp mắt mình ráo hoảnh tái tê, nếu mình có thể khóc thì lồng ngực của mình sẽ nhẹ bớt phần nào sự chịu đựng quá lớn này.
Trong thâm tâm, mình mơ hồ mong đợi một lời giải thích, và một câu nói thẳng thắn, nhưng bây giờ hắn ở đâu? Mình có lỗi gì!

Vì không muốn bị đốn gục, ngoài một trường đại học chính thức, mình còn theo học ở QGÂN & KN. Có lẽ nhờ mình thất tình nên Sàigòn mới có thêm một người làm thơ. Mình cũng được lò dò lên sân khấu, xuất hiện trong vài vở kịch của trường! Mình vẫn còn lặng lẽ ra đi vào mỗi buổi sớm mai và lặng lẽ trở về vào mỗi buổi chiều. Cuộc sống tại sao phải lặng lẽ vậy hả, trong khi thấp thoáng chung quanh mình đang có nhiều ánh mắt ngưỡng vọng muốn làm quen.
Trong một lá thư, chú Duy ngỏ lời cầu hôn thật độc đáo, chú viết: “Nếu Hạt Huyền gật đầu, chú sẵn sàng cung nghinh thánh giá!” Mình không bất ngờ, vì sự nhạy cảm của một người con gái mình đã đoán được cái tình cảm này từ lâu. Những lá thư gửi mình, chú hay gọi: Nàng yểu điệu thục nữ. Mình bồi hồi. Rơi nước mắt.

Có lần mình đi với chú Duy đến dự buổi ca nhạc do bác VÐP tổ chức ăn mừng đã kiếm được cô công chúa Phi Châu lạc loài. Ðêm đó, lần đầu tiên mình gặp nhạc sĩ Anh Thy tác giả những nhạc phẩm về lính biển cũng như được gặp lại những người bạn chí thiết một thời của gia đình. Sau khi trở về, mình ngủ say trên gát. Có ai lắt nhẹ chân mình, tiếng bà vú Ù thì thào: “Cô, có cậu Toàn”. Mình bật dậy lẹ làng: “Ðâu?” Vú Ù chỉ tay ra cửa cũng thì thào: “Cậu đứng ngoài đường, không chịu vô”. Mình hồi hộp đi tới cửa sổ, bên kia đường, có dáng người nhập nhoà trong bóng đêm, cái đốm lửa sáng quen thuộc bùng lên đủ để mình nhận ra là hắn. Lòng mình mềm lại, nhưng tánh tự ái và kiêu hãnh kéo mình trở vô nhà với đầu óc ngổn ngang. Vú Ù chậm rãi: “Cô à, cậu Toàn đứng đó đã mấy đêm rồi, lúc đầu tôi tưởng là ăn trộm rình nhà mình, hồi tối này tôi làm bộ đi đổ rác, đi ngang dòm ai dè là cậu Toàn, tôi mừng quá sức, mời vào, mà cậu chỉ lắc đầu nói cám ơn”. Nghe xong mình hốt hoảng chạy ra cửa, nhưng chỉ thấy bóng đêm mịt mờ.
Ngày lên đêm xuống. Mình chờ đợi mỏi mòn. Phải chi lúc đó mình trầm tĩnh hơn, trưởng thành hơn, có lẽ mình sẽ không ngại ngùng đi tìm hắn để nói hết những điều từ trong trái tim của mình muốn nói, nhưng, lúc đó mình nông nỗi quá, hờn ghen quá, tự cao quá, háo thắng quá để rồi - vuột mất.

Mình khóc. Những giọt nước mắt cay đắng mà không một ai hay.
Trong lúc mình gần như yên ổn thì nó lù lù lại đến và khuấy động tâm trí mình lần nữa. Mình nhận được lá thư của hắn, dấu bưu điện Nha Trang.
Suốt hai trang giấy đầy đặc chữ của hắn, chỉ là những lời hỏi thăm, kể chuyện, chừng mực như của một người bạn sơ giao. Mình buông lá thư xuống, hồi lâu mới đọc lại, cũng vẫn chỉ là những dòng chữ vô hồn nhạt nhẽo vô tình, một lá thư mình không hề mong đợi.

Sau những tháng năm lận đận đau khổ mệt mỏi thăm thẳm vô tận. Cuộc tình này không còn gì để đền đáp, để gửi trao. Trong lặng lẽ, coi như mất nhau từ đây.
Mình đồng ý lấy chú Duy. Tại sao không? Chú thương yêu mình sâu đậm. Nếu không, sao chú đeo đuổi mình suốt sáu năm trời.
Một lễ hỏi đơn giản, tháng sau sẽ cưới. Thiệp mời đã phát ra, mẹ, cùng bà con họ hàng bận rộn, sắp đặt. Họ muốn nghi lễ này thật hoàn chỉnh, vì mình là đứa con gái duy nhất trong gia đình mà ít nhiều cũng đã làm cho họ hãnh diện. Nhiều người xuýt xoa khen “Trai tài gái sắc”. Mẹ không nói gì, ba thì trầm ngâm và hỏi: “Con suy nghĩ thật kỹ chưa?”. Chú Duy hội đủ điều kiện mà những người con gái thường mơ ước. Sao ba lại hỏi vậy?

Từ toà soạn Công Luận về nhà, ngay quán nước đầu đường, mình vừa quẹo cua, hắn xông ra, chận lại. Hai đứa vào quán. Hắn thay đổi quá, mình suýt không nhận ra. Hắn già dặn phong trần, ngạo mạn. Hai đứa cùng yên lặng, mình nín thinh để nỗi đau cũ nằm im. Mình nhìn vào mắt hắn chờ đợi. Trong đầu hắn dường như đang dằn co mâu thuẫn, hắn hút thuốc liên miên, ngón tay vàng khè. Khi bắt gặp lại ánh mắt năm nào, mình kềm giữ để trái tim của mình không vỡ toát. Hắn lúng túng giây lâu, nói giọng khàn đặc: “Chúc mừng em”. Mình nhắm mắt lại để chờ hắn có nói thêm câu nào khác? Không, hắn chỉ nhả khói đều đều lặng im. Và chia tay. Hai đứa đi hai hướng, thui thủi!!

Tiệc cưới được tổ chức tại một nhà hàng trong chợ Cũ. Bà ngoại theo nếp xưa, nên mình chọn mặc áo thụng khăn vành. Thường trong ngày cưới cô dâu nào cũng đẹp, mình cũng vậy. Một đám cưới làm nở mặt cho bà con hai họ.
Làm vợ, mình trở nên thuần khiết hơn. Chú Duy và mình đang chờ đón đứa con đầu lòng. Sự nồng nàn chăm sóc, yêu thương vợ chồng, bổn phận, đã phủ trùm, hình như cũng che mất bóng xưa. Mình yêu chú Duy và yêu con còn hơn yêu mình. Chắc không còn yêu ai hơn nữa. Có lẽ, cuộc sống và những nỗi lo toan bận rộn, để không còn mộng mơ lãng du như thời trẻ nhỏ năm nào.

Chú Duy yêu vợ, đằm thắm, say đắm. Thương con nồng nàn. Một người chồng tánh tình khiêm nhường giản dị, luôn mang những điều tốt đẹp đến cho mọi người, thì cuộc sống người vợ phải trôi trong bình an hạnh phúc. Mình đã rất tự hào về điều này. Chú Duy mừng rỡ chờ đón đứa con thứ hai. Ðứa bé chưa kịp chào đời. Ngày 30 tháng 4 biến cuộc đời dâu biển. Chú Duy quẩy túi nhẹ bổng đi tù, cải tạo. Cửa nhà bị tịch thu. Tiền bạc chỉ sống đủ vài ba tháng. Ðứa con trai đầu lòng vừa mới ba tuổi. Ðứa con gái nhỏ chưa đầy tháng. Mẹ con mình sống làm sao đây?

Mình và hai con đã sống qua những ngày tháng ấy suốt bảy năm trời. Làm sao kể hết những nỗi đoạn trường. Chỉ biết trong trùng trùng phiền muộn, cay cực, cô đơn. Và, trùng trùng bất trắc. Mình cảm ơn mình. Mặc dù mình sống không thể thoả hiệp với xã hội mình phải sống. Không ít lần đã bị đói. Trái tim mình vẫn nguyên khôi, không bán!
Ngày 25 tháng 6 năm 1982. Người tù cải tạo tên Lê Duy được thả.

Chú Duy điềm đạm tuy có phần ít nói, nhưng chú có một tấm lòng rộng như biển, biển chú bao năm êm ru say đắm đời mình. Ra khỏi nhà tù, bước vào một cõi tù khác mông mênh hơn, chú tức tối nghiến răng, biển trong chú dậy sóng dữ dội, khiến mình bao lần phải khóc, trong nhà không một ai hay. Một người đàn ông bất đắc chí thật là dễ sợ.
Bảy năm. Từ lúc đất trời nổi cơn gió bụi. Một mình, cõng hai con. Sóng to, gió lớn nào mà mình chưa vượt qua. Núi cao, đường dài thăm thẳm nào mà mình chưa trèo tới. Vậy mà cho tới tận hôm nay, ngay bây giờ, mình tuy có khóc, những giọt nước mắt rơi trong lặng thinh nhưng nhất định không đánh mất chính mình.

Mình trở lại Biên Hoà, thọ tang ông cố. Mười lăm năm rồi, có lẽ? Cảnh thì cũ, người thì mới. Chiều hôm đó, hòm xuống huyệt trong màu trời hiu hắt, nước mắt mình cứ ràn rụa không thôi, lòng buồn rười rượi bâng khuâng. Căn nhà trở nên vắng vẻ thê lương. Bây giờ mình cảm nhận thật thấm thía cảnh sinh ly tử biệt, đời sống mỏng manh, cái lẽ phù ảo này nó làm người ta phải đau nhói từng cơn. Mình bùi ngùi chậm rãi lật xem những tấm hình xưa, nó gợi cho mình nhớ những yêu thương sâu đậm những tháng ngày hạnh phúc đó.

Bỗng có tiếng động nhẹ, mình chưa kịp quay lại thì có tiếng kêu nhỏ lắm: “Hạt Huyền!” Tiếng kêu đã làm mình rợn người. Rất nhanh, mình biết, là hắn. Bản năng thôi thúc, mình nhìn lên, vừa chạm vào đôi mắt đó, giống như mới vừa hôm qua, hôm kia, đôi mắt vẫn vời vợi một trời thương yêu. Giây phút sững sờ không mong đợi nó khiến mình ngơ ngẩn thật lâu, cố dằn cơn xúc động. Không kềm được, như tủi thân, mình bỗng oà khóc. Hắn nhỏ nhẹ an ủi: “Người già ai cũng phải ra đi, em đừng khóc”. Bao nhiêu năm rồi Trời ạ, vậy mà vẫn còn ngộ nhận! Hai đứa cùng tránh né không dám chạm vào nỗi đau của nhau, chỉ nói với nhau những chuyện bâng qươ, những câu rời rã, đôi lúc không nói gì thì yên lặng thở dài thật nhẹ, nhẹ lắm.

Lúc đưa hắn ra cổng, đi ngang qua chỗ năm xưa hắn đã hôn mình, mình thấy hắn có chút ngập ngừng, còn mình đứng yên lặng nhìn theo, như một bức tượng thật cô đơn.
Khi biết sáng nay mình sẽ trở về Sàigòn bằng chuyến xe lửa, hắn rủ mình đến một nơi của hai đứa. Là người bạn đã chia những nỗi vui thân thiết của hắn và mình. Quán Tuyệt còn y nguyên nhưng càng cũ kỹ. Mình với hắn cũng đâu còn trẻ!

Mình yên lặng để nghe những hồi ức êm đềm, những chông chênh cuộc đời đang hỗn độn trong trí nhớ, mình lan man chắp nối vì mình có biết bao nhiêu chuyện để kể với hắn mà không biết phải bắt đầu từ đâu. Mình cúi đầu bối rối hớp ly café sữa nóng và bồi hồi ngắm nhìn lại khung cảnh mênh mông tình đầu.

Có lẽ hắn không chịu đựng được cái không khí trầm ngâm bàng bạc này, hắn bắt đầu nói như kể lể, hắn gợi lại những hình ảnh thân thương năm nào, hắn chỉ cho mình thấy chỗ ngồi mà lần đầu tiên hắn gặp mình thật tình cờ - một cô gái xa lạ, xinh đẹp, mỏng manh, đang tinh nghịch với chiếc muỗng, loay hoay với ly sâm bổ lượng trên tay, cái hình ảnh thật dễ thương một cách lạ lùng và hắn đã yêu mình từ giây phút đó. Hắn nhìn mình, nói như trối: “Anh thương yêu em, và chỉ một mình em là vợ cho đến bây giờ”. Mình chấn động. Lời tỏ tình cầu hôn trễ tràng gần hai mươi năm! Mình hỏi hắn, lòng đầy giận dỗi: “Anh đưa em ra đây chỉ để nói mấy câu này?” Hắn nín thinh, bàn tay trái đưa ra cho mình thấy chiếc nhẫn năm nào đã mòn vẹt vẫn ôm chặt ngón tay áp út. Mình muốn đổ gục và chết liền. Nhưng mình ngồi cúi đầu, nước mắt lã chã không dám ngẩn lên.

Hắn dắt mình lên toa tầu, dúi vào tay mình một giỏ trái cây và một hộp giấy. Hắn bóp nhẹ bờ vai gầy guộc của mình, và dường như muốn ôm choàng lấy triền lưng xưa, nhưng hắn đứng im hồi lâu, không nói gì và quay lưng. Qua màn nước mắt, mình thấy hắn đi thật nhanh. Mình nhớ ra chưa kịp nói gì với hắn, một lời nói tạm biệt. Mình nhìn theo cho đến khi không còn thấy hắn.

Mình khẽ khàng mở chiếc hộp. Cầm lên xấp lụa màu nắng, kèm theo tờ giấy: “Của em, luạ Hà Ðông dệt tay”.

oOo

Thêm hai mươi năm nữa lại trôi qua. Em như cánh chim mất tăm biền biệt. Viết đoạn rời này cho anh, sau khi em trở về, một mình trong thành phố, bước tới nơi nào, em cũng hình dung ra được tấm lòng của anh, là tình yêu, là thương yêu “Có những vợ chồng, không là trăm năm, mà là yêu thương”. Chúng ta đã hơn một lần nhắc câu thơ xưa này anh nhớ không? Mấy đứa bạn của chúng ta, gặp em: “Huyền ơi, tóc Toàn bạc trắng!” Em im sững, lòng rưng rưng, trong bụng miên man: Nếu Trời cho chúng ta còn sống, thì dù có thêm vài chục năm nữa, tình cờ gặp lại, em cũng nhận ra anh nữa là. “Huyền ơi, ta thấy Toàn khóc, đàn ông mà rơi nước mắt đau lắm phải không?” Một người con gái phụ bạc, vô ơn, hơn ba mươi năm rồi mà anh còn rơi nước mắt thì há chẳng phải là ân sủng tuyệt diệu mà Thượng Ðế đã dành cho em sao! Biết đâu, có thể, đó chỉ là hạt bụi vướng rơi trong mắt của anh, nhưng em vẫn thấy bao nhiêu nỗi vui sướng vây quanh như lần đầu tiên em nhận nụ hôn do anh mang tới.

thụyvi

Copyright © 2008 - All rights reserved.