bao the gioi


NHẮC CHI NGÀY XƯA ÐÓ - Phần 1
thụyvi


Nhắc lại, như nhen một chút lửa nồng, như tự đốt ngọn pháo bông nở bung ánh sáng đầy màu sắc kiêu hãnh giữa bầu trời đen, như một chút biếc trên những chồi cây sau mùa đông dài dằng dặc, như con chim nhỏ vui mừng nhìn thấy ánh nắng loang loáng trên vạt lá non. Nhắc lại, bởi những kỷ niệm như còn tươi nguyên, chói gắt trong trí nhớ.

oOo

Năm đó, Việt Cộng đánh lén vô Sàigòn. Thêm biến động trong nhà. Là cái cớ chính đáng để ba mẹ gửi mình đến nhà ông bà Cố bà con bên ngoại tại thành phố Biên Hoà. Vì lở dở niên học, ba phải ghi danh cho mình vô trường tư. Ngôi trường có ba dãy lớp nằm xéo xéo cạnh rạp hát, gần đường đi vào nhà ga xe lửa.
...
Thêm tuần lễ buồn chán trôi qua. Ngôi trường lạ lẫm chưa mang đến cho mình một tình cảm hay xúc động nào, những giờ học bời rời, khiến mình uể oải đâm ra lười, cứ trông về sớm. Ông giám thị bước vào, ai nấy hồi hộp. Không có GS. Trời! cả lớp mừng rỡ la ó, ồn ào túa ra. Ðược thoát khỏi cái hộp nóng bức ngột ngạt chật chội, mình phơi phới, muốn kiếm gì đó uống. Sinh tố? Sâm bổ lượng? Bên kia đường có quán Tuyệt. Băng qua, bước vào.

Quán hôm nay vắng, mình chọn ngay cái ghế gần cửa sổ có những chùm hoa như điểm xuyết thêm vẻ đẹp của mái vòm kiểu cổ. Trong khi chờ, mình đảo mắt ngắm những khung tượng, tranh sơn dầu bày biện rối rắm nhưng mỹ thuật chung quanh. Bỗng, chạm phải ánh mắt của một gã thanh niên ngồi khuất đàng kia. Bất thình lình bị bắt tại trận, hắn lúng túng cười cười, mình giả lơ, làm bộ không thấy.

Quán là ngôi biệt thự nhỏ, nằm khuất sâu bên trong con ngõ cụt phủ màu lá xanh um thật mát, tách biệt với nhịp hối hả bên ngoài và dường như mọi tiếng động bị chặn lại bởi vòng tường cũ kỹ bao quanh. Khung cảnh yên ắng lạ thường, nghe rõ cả tiếng rì rào của gió. Mình tinh nghịch khuấy mạnh cái muỗng trong ly nước, lắng nghe những tiếng ròn rã lanh canh thật vui tai. Mình bật cười, thích thú say mê với trò chơi ngộ nghĩnh. Chợt nhớ ra, mình xoay người, gã thanh niên còn ngồi đó, tự nhiên mình đâm ra lúng túng, sượng ngắt, ngồi một chút rồi trả tiền đi ra. Ly sâm bổ lượng có kịp uống gì đâu, còn y nguyên.

Mấy ngày sau. Vừa băng qua đường. Bóng người chận ngay trước mặt. Ngó lên. Hả? anh chàng gặp trong quán nước! Gì đây? Hắn cười cười nói tỉnh queo “Tôi là Toàn, cho xin làm quen, cô bé?”

Hai đứa quen nhau từ đó. Rồi thân nhau. Mình đã sa vào cái bẫy êm ái lãng mạn của hắn hồi nào không hay. Một ngày, hắn tặng mình bài thơ.

Em, nai vàng
Nắng ngập lối đi hoang vùng sa mạc
Loài hải âu lạc lõng hướng ân tình
Trời một phương, điệu nhạc đại dương
Hình ảnh những tinh cầu không định hướng
Sáng như mắt em long lanh tiền kiếp
Thâm u rừng tiếp nhận nét khác sơ
Thượng Ðế dựng nên đôi bờ mi ngọc
Con nai vàng ngơ ngác giữa chiều thơ.

Ðây là bài thơ đầu tiên mình được con trai tặng.

Hai đứa thân nhau, và hình như thương nhau. Mặc dù, hắn chưa nói câu tỏ tình nào. Tình yêu không cần nói? Chắc vậy, mình đã đến với hắn bằng sự tin cậy, còn hắn thì hết lòng chở che, phả vào đời sống con gái mình nỗi vui phẳng phiu, hắn làm mình quên đi những buồn bã, bỏ trôi những vướng mắc hục hặc của người lớn. Mình đang thở hơi hạnh phúc và sống thật hồn nhiên như búp lá xanh non.

oOo

Cậu Ngân mặt mày lơ láo. Ông ngoại qua đời. Ðón mình về gấp trong chuyến xe đò trưa nay. Mình bàng hoàng, đứng im sững rồi khóc nức nở.

Ðoạn đường về nhà ngoại đâu xa xôi gì, là đoạn đường nối với quốc lộ 4 lên Sàigòn, nhưng là đoạn đường Tử thần. VC đắp mô, hầu như thường xuyên để ngăn sông bế chợ. Ngoài ra, họ còn núp đâu đó, bất chợt xuất hiện, bắn sẻ, phục kích. Ác nhất là những trái mìn giấu kín dưới đất, đợi chờ những chuyến xe đò. Bum!! Nổ tung. Trời đất quay tròn. Những cái xác văng ra, tả tơi. Ác như vậy đó, ai cũng sợ!

Ðường lộ bị đào xới, xe đò dằn xóc ngả nghiêng chạy như bò. Mọi hành khách nín thở chịu đựng, bụng lâm râm khấn vái. Cuối cùng, xe tới bến, ai cũng thở phào. Mình vội ngóng cổ, vừa thấy tấm bạt che trước cửa nhà, mình điếng hồn, lụp chụp nhảy xuống thiệt lẹ, chạy băng băng, ào vô nhà, khựng lại sững sờ. Giữa nhà chiếc quan tài chưa đóng nắp, sừng sững.

Ðêm viếng cuối, chuẩn bị cho buổi sáng di quan. Tiếng chuông, mõ, trống, cùng tiếng ê a tụng niệm nghe có phần bi thiết. Khách ra vô thật đông. Các cậu thay phiên nhau phục linh, lạy tạ. Ngày xưa ông ngoại là một công chức gần lắm với ông Ngô Ðình Nhu, đến đây trong chương trình xây dựng Khu trù mật. Làm việc được dân chúng có cảm tình, cho nên ngoại bỏ Sàigòn đem luôn sạp vải Thọ Lộc của bà ngoại ở chợ Tân Ðịnh về đây – vui lòng chọn Mộc Hoá làm quê hương cuối đời. Mình buồn bã nhìn nấm nuối chiếc quan tài qua làn khói nhang trầm hương dày đặc. Bỗng, mình giật thót người vì một tiếng rít ghê rợn ngang đầu như xé màn đêm, rồi một tiếng nổ long trời lở đất, rung chuyển nhà cửa, tất cả đồ đạc đổ nhào. Mọi người nhốn nháo vừa la hoảng “Pháo kích! Pháo kích!”, vừa chạy táo tác kêu réo, kẻ tìm con người tìm cháu hoảng loạn tìm chỗ núp, chen nhau lọt vô, chun xuống. Hầm chật ních, chỗ nào núp được cũng chật ních. Tiếng báo động từng hồi như thúc giục, khẩn thiết làm số người còn bên ngoài càng lýnh quýnh. Dưới quan tài có tay ai kéo mạnh, mình xấp xuống, cậu kéo mình vô nằm cuộn tròn mà cái chân còn ló ra ngoài. Tiếng ngoại hay mẹ gì đó lo lắng: “Con Huyền mô rồi?” Mình la lên “Con đây, nằm kế Ôn”. Có tiếng pháo binh bắn trả dồn dập. Xe cứu thương túa ra réo inh ỏi. Ðiện cúp. Chung quanh tối thui như mê man đông đặc, trong nhà chập chờn ánh nến in những bóng hắt hiu.

Ầm... Ầm... Tiếng nổ gần lắm, nhà cửa như di chuyển, muốn đổ nhào. Mình run lập cập. Thiệt dễ sợ. Vang lên đâu đó nhiều tiếng khóc thét thảm thiết. “Chắc rớt vô chợ rồi”, tiếng ai đó thì thào. Mọi người co rúm, nín thở hồi hộp đợi chờ những trái đạn rít xoáy, hú rùng rợn từng hồi, từng hồi, không biết rớt trên đầu lúc nào!

Thời gian thật nặng nề. Vừa ngưng tiếng pháo, ai nấy cũng mừng rỡ, thở phào, có người không chịu đựng nổi, nóng ruột, lo lắng, bất chấp mọi sự lập cập chạy bừa về nhà. Bên ngoài ánh hỏa châu chấp chới và tiếng xe cưú thương vẫn réo liên hồi chưa ngưng.

Buổi sáng xe tang đưa ông ngoại đi một vòng chào phố chợ lần cuối. Phố chợ đổ nát. Nhiều người đang khóc bò rũ rượi bên xác chết được phủ mong manh chiếc chiếu. Bên góc kia người đàn bà vừa bươi đống gạch trên nền nhà đổ nát vừa bù lu bù la kể lể: “Trời ơi! chết không còn miếng thịt nè trời”. Những xác người nằm xấp ngửa vừa được kéo ra nằm rải rát. Những dáng dấp nghiêng đổ thất thểu nhìn theo chiếc xe tang chầm chậm đi qua với những ánh mắt vô hồn. Mình ứa nước mắt, quặn thắt trước khung cảnh thê lương. Thấy bất nhẫn, tức tối, muốn kêu Trời. Trời đâu? Trời cũng buồn lắm, xầm xuống một màu xám, rồi xám ngoét, tối om. Trời muốn khóc? Ðoàn xe tang hình như chạy nhanh hơn. Nước mưa rơi xuống lộp độp.
...

Mấy ngày tang lễ qua rồi. Mình lang thang trên phố, chợt có tiếng xe dừng sát bên, bất ngờ thấy chú Duy, chú chào mình: “Chú xin chia buồn”. Mình gật đầu, nghẹn ngào không nói được. Chú phân trần: “Xin lỗi Hạt Huyền, chú ở Sàigòn về trễ, không kịp đến viếng tang”. Mình chớp mắt: “Dạ không sao, chú”. Chú Duy nhìn mình trắc ẩn, nói bâng qươ vài câu rồi từ giã, lái xe đi. Mình nhìn theo đầu óc lặng lờ, câu cám ơn còn trong cổ họng, thiệt tệ.

Mấy năm trước, lúc mình còn ở với ngoại, chú Duy là láng giềng, mỗi buổi sáng đi học ngang qua nhà chú, lần nào nhìn lên cũng thấy chú đứng nơi cửa sổ như đang chờ đợi ai. Có lần vô tình, chạm phải ánh mắt chú Duy, mình vội vàng quay đi và mơ hồ cảm thấy có điều gì đó là lạ!?

oOo

Ði thăm lại trường cũ. Mình không ngờ khi trở lại, ngôi trường hình như bé nhỏ hơn, mặc dù dãy lớp học trắng toát vẫn nằm mát rượi dưới bóng lá của hàng điệp già cỗi sù sì. Bên kia tầm mắt là dinh Tỉnh trưởng, ngước mắt lên một chút là ngọn tháp chuông mỗi buổi sáng thường rung leng keng trong màu sương chưa tan loãng. Thành phố sát bên biên giới, nhỏ lắm, đi một vòng đã về chốn cũ, nhưng với mình, là một thành phố có bao nhiêu điều để nhớ. Cũng như ngồi đây, trên bậc tam cấp nham nhám của lớp học, để nghe nhớ nhung những kỷ niệm bé thơ. Những khuôn mặt thầy cô bè bạn hiện dần trong trí nhớ. Quên sao được giọng Hà Nội của thầy Hoà. Dáng dấp lịch lãm của thầy Liên dạy Ðịa Lý. Thầy Nhu dạy Toán. Và thầy Trần Ba hiệu trưởng mà đứa học trò nào cũng sợ. Nhớ những vạt áo lụa trắng như đàn bướm quấn quít những bước chân tha thướt đến trường. Nhớ và có chút ngậm ngùi. Sao vậy? Mình đã lớn, đang bước qua thời con nít? Nhiều lúc tự ngắm mình trong chiếc gương, thấy mình xa lạ, sung sướng thầm hỏi với chính mình, mình đây sao? Và xúc động đến ngẩn ngơ.

oOo

Trở lại Biên Hòa. Gặp lại nhau hai đứa kể đủ chuyện không thôi. Khuya lắm, không thể ở thêm. Hắn chuẩn bị về. Ra cửa, hắn níu tay “Ðừng đi lâu như vậy nghe em”. Mình nhắm mắt, tình chưa!

Hai đứa chung trường, ngày nào cũng gặp. Lúc tan học, hắn ra trước đứng chờ ngay ngã tư, dắt mình qua đường rồi hộ tống tới nhà. Hắn giải thích “Em có quá nhiều cái đuôi, anh sợ!” Mình quay mặt đi giấu nụ cười.

Thường buổi chiều mát trời, hắn xin phép chở mình đi quanh quẩn trong thành phố. Khi thì ghé vô tiệm sách, ghé vô tiệm kem, nói vu vơ rồi đi về nhưng không lúc nào quên mua đem về cho mình vài cái bánh, lúc chùm nho, khi trái táo. Thả mình vào nhà cứ căn dặn không thôi “Ðừng học bài khuya quá, nghe em”.

Mình có một tuổi thơ lận đận, so với bạn bè mình nhát lắm. Hắn thương mình lẻ loi như đứa trẻ mồ côi nên chăm sóc lo lắng cho mình từng chút một. Mình thầm biết ơn hắn – chàng tuổi trẻ, cao lênh khênh có nụ cười thật hiền và ánh mắt vời vợi một trời yêu thương. Từ đây, mình biết hắn là cái bóng theo mình không rời suốt cuộc đời này...

Tình hình không an ninh, Ba và các cậu phải cắm trại. Cuối cùng mình vô Mộc Hoá ăn tết với bà ngoại. Lúc đưa mình ra bến xe, mặt hắn buồn thiu, dù trước đó mấy ngày, hắn đã cẩn thận sắp sẵn hết cho mình. Mình biết rõ trong đống hành lý lỉnh kỉnh bánh trái thuốc men, đã chất chứa ủ kín trọn vẹn tấm lòng của hắn. Trước khi lên xe, ánh mắt hắn cũng đã bày tỏ hết sự chăm sóc lo lắng của hắn đối với mình, hắn cứ bịn rịn cho tới khi xe lăn bánh. Không hiểu sao mình chợt hốt hoảng, chồm đầu ra chới với ngoái nhìn cho đến khi hắn chỉ còn là một chấm thật nhỏ ở bên đường.

Ðến thăm chị Nguyên, người bạn hơn mình hai lớp, là người hát bản Besame Mucho hay nhất trường. Hai chị em lâu ngày gặp, huyên thuyên đủ thứ, đang nói bỗng thấy chị có chút gì đó thật lạ, như băn khoăn, vẻ như sốt ruột rồi biến đâu mất. Mình chờ một hồi thì cửa bật mở và chú Duy xuất hiện, rồi tới chị Nguyên bước vào miệng cười tủm tỉm! Mình chợt hiểu, thì ra chị Nguyên chạy đi báo tin cho chú Duy! Mình quay lui ngồi xuống, tuy gặp bất ngờ nhưng vui, thoải mái. Người đàn ông lớn tuổi này gợi chuyện thật khéo, dí dỏm, chịu khó nghe mình lan man chuyện trường lớp bạn bè con nít, chuyện Sàigòn chuyện Biên Hòa nhưng mình chưa dám kể chuyện về hắn, làm sao dám?

Lúc từ giã, mình thấy chú Duy tần ngần như muốn nói điều gì và nhiều tháng sau đó, mình mới biết chú đã rời Mộc Hoá đi tu nghiệp ở Hoa Kỳ.

Trước khi về lại Biên Hòa, mình ghé Sài Gòn. Ngủ đêm tại căn nhà cũ, một nếp nhà cổ kính từng là mái ấm quây quần của một đại gia đình hạnh phúc. Là nơi ngày xưa thường rộn lên những tràng cười giòn tan của mẹ cùng các cậu nghịch đùa ầm ĩ. Là nơi mình chào đời, cất giữ ăm ắp những kỷ niệm ngọt ngào từ những bước chân chập chững của mình.

Bây giờ ngôi nhà già lắm, hắt hiu. Tất cả đã tứ tán, mỗi người bay đến nơi chốn riêng của mình. Chỉ còn lại Mẹ, Ba ngập chìm trong những mâu thuẫn của một cuộc hôn nhân bất ý.

Mình bồn chồn muốn trở lên Biên Hòa ngay trưa nay, nhưng khi bước ra khỏi cửa, mình cứ ngập ngừng bịn rịn, mình đưa tay đóng nhẹ cánh cổng, tiếng kin kít quen thuộc thân thương khiến trái tim mình đau nhói. Mình nhắm mắt xoa nhẹ cánh cổng cũ kỹ hồi lâu, để nghe cái cảm giác lành lạnh nham nhám trên những ngón tay thấm sâu vào từng sớ thịt. Mình vói lên ngắt một chùm Tigôn đong đưa trước mặt, rồi cúi đầu bước mau qua đường. Không chịu nổi, mình quay lại, mình và ngôi nhà lại nhìn nhau buồn bã, mình ráng không khóc mà nước mắt cứ ứa ra... Mình ngoắc chiếc xích lô, leo lên, không dám ngoái lại.

Làm như hắn với mình có hẹn. Tới nơi thấy hắn lênh khênh chạy ra, miệng cười hết cỡ và đón mình với đôi mắt một trời thương yêu.

Bà cố nấu mấy món mà mình thích, tắm táp ăn uống xong, mình chuồi trên giường ngập sâu trong đống mền gối, cảm thấy được an ủi, nỗi buồn như nguôi ngoai. Lát sau mình ngủ hồi nào không hay.

Một tiếng nổ kinh hồn, dựng mình bật choàng dậy ngơ ngác, gạch đá ào ào mù mịt rơi đổ trên đầu phủ đầy trên mặt, mình kịp nghe được tiếng bà cố thét vang thất thần, còn mình như phản xạ vô thức miệng bật lên như tia chớp “Trời! Pháo kích nữa!” trong tiếng đạn nổ xối xả khắp nơi. Mình lăn xuống chun vô gậm divan bò tuốt vô trong. Tiếng máy bay rền vang trên nóc nhà. Ngoài sân tiếng la hét, tiếng chạy huỳnh hụych. B.40 rớt trúng nhà ai gần đó nghe khóc la cầu cưú vang trời. Ðạn kêu quanh nhà, chợt có tiếng thất thanh hoảng loạn kêu cứu “cháy nhà, cháy nhà”, mình hé mắt thấy ánh lửa bập bùng, nghĩ bậy trong đầu chắc không chết đạn cũng chết cháy. Ðạn bắn rát trước cửa, tiếng súng lớn nhỏ, đôi khi nổi lên một lượt, khiến ai nấy co rúm nín thở, mình níu chặt lấy tay bà cố. Những âm thanh hỗn loạn ghê rợn dồn dập như xoáy vào óc, làm tê liệt thần kinh, hai chân mình run như cầy sấy. Ông cố thì thào đứt quãng: “Tiếng AK!... tụi Việt Cọng tới rồi”. Tiếng bà cố vừa niệm Phật vừa rên thảm thiết: “Ôn ôi, chết, kỳ này chết!”

Tiếng súng vẫn tiếp tục nổ liên hồi, máy bay trực thăng vần vũ trên nóc nhà và quét từng luồng ánh đèn sáng rực, cuồng nộ. Ðạn nổ khắp nơi, hướng nào cũng ầm ĩ.

Sau mấy tiếng đồng hồ nín thở chờ đợi bất hạnh xảy ra, chờ đợi cái chết đang lừng lững đến, bỗng nhiên tiếng súng ào ào giận dữ từ từ thưa dần rồi lẻ tẻ chát chúa rời rạc đâu đó xa xa. Ðột nhiên có tiếng réo gọi ồn ào, đập rầm rầm, mình kinh hoảng, trái tim đập thình thịch. Bà cố lắp bắp: “VC nó kêu kìa!” Ông cố nín thinh như nghe ngóng rồi mừng rỡ “Ai như tiếng anh Quí”. Tiếng gọi lúc nãy lại vang lên thúc dục. Hai ông bà run rẩy lập cập bò ra. Tiếng giày khua náo vang động: “Tụi nó rút rồi, bà con yên tâm” rồi giọng nói quen thuộc ngay trên đầu: “Ba đây, con”. Nghe tiếng của ba, mình tưởng chiêm bao, mình được ba kéo ra khỏi chỗ núp, lồm cồm đứng lên, cả thân hình loạng choạng đổ nhào. Có ai đó lẹ làng ôm ghị lại. Ngó lên. Trời ơi, hắn đây nè. Thật không thể nào tưởng tượng được, ngay trong lúc này, hắn lại đứng đây.

Hắn nói trước cửa nhà nhiều xác chết, kêu mình lên lưng, hắn cõng. Kỳ lạ, trong hoàn cảnh hết sức ghê rợn này, không hiểu sao, nằm lắt lẻo trên bờ lưng của hắn, đi qua những xác người mà mình lại cảm thấy thật yên tâm. Hắn cõng mình từ nhà ra đến rạp hát, quãng đường thật xa. Khi biết chắc đã an toàn, hắn thả mình xuống dìu vô quán. Mình vừa ngồi, thì có nhiều người kéo tới hỏi thăm. Khuôn mặt họ đầy lo âu, thấp thỏm lo cho số phận những người thân còn kẹt trong đống đổ nát.

Không biết do mãnh lực ghê gớm gì mà hắn đã liều lĩnh bất chấp mọi nguy hiểm trong tình hình thiết quân lực lúc đạn rơi bom nổ ngút trời và không hiểu bằng cách nào mà hắn đã vượt qua những chướng ngại của khu quân sự, qua bao nhiêu hàng kẽm gai để lọt vô được quân đoàn tìm cho được ba mình để rồi cùng ông đến lôi mình ra từ trong nơi lửa đạn hiểm nghèo.

Lâu lâu nhắc lại, ba khen hắn liều mạng! Tuy ba không nói, nhưng ba biết chắc chỉ do mãnh lực tình yêu biển cả với con gái của ba mà người thanh niên này mới liều mạng bất kể mạng sống của mình. Ba mình vui lắm, cảm động nữa, nhắc hoài.
Tuổi thơ của mình không có ngày sinh nhật. Tuổi thơ của mình, một chuỗi đời chật hẹp buồn thiu. Cho nên, hôm nay - 18 đóa hồng tinh khôi đã làm mình bồi hồi rưng rức, trái tim vỡ ra với nỗi hân hoan vô bờ, huống chi hắn còn chuẩn bị một bữa thịnh soạn ngoài trời gồm gà nướng, bánh kem, trái cây... với khá đông bạn học, thầy cô quây quanh hát cười chúc tụng. Hắn sắm sẵn, chu đáo cho mình mọi bề. Chắc chắn mình đã nợ hắn một món nợ quá lớn. Một tấm lòng.

Gần một năm trời kể từ ngày hai đứa quen nhau. Hắn vẫn chưa nói câu tỏ tình, nhưng đôi mắt một trời thương yêu của hắn khi nhìn mình thì hạt muối cũng xẻ đôi và mình yêu hắn cho nên những múi bưởi mọng chất nước ngọt được chia đều từng phiên một. Hắn với mình phơi phới hồn nhiên. Mình với hắn có hàng triệu điều để nhớ, có hàng triệu điều để kể. Từng vòm cây, từng góc đường - nơi nào cũng ghi dấu từng kỷ niệm, nơi nào cũng là tình yêu. Những điều tưởng chừng vụn vặt, bé mọn, nhưng là những dấu yêu vô cùng, một đời, mãi mãi. Chắc chắn không thể nào dễ dàng quên.

Thường thường sau khi mình học bài xong, hắn hay mang tới cho mình một món gì đó để mình ăn trước khi đi ngủ. Ðêm nay cũng vậy, lúc mình đưa hắn ra cửa đi về, trong bóng đêm, bất ngờ, hắn ôm choàng lấy mình và ngửa mặt mình ra, hắn áp môi hắn vào môi mình, đầu lưỡi mềm mại, ướt và thật ấm của hắn chạm nhẹ và lướt êm say đắm quấn quít hối hả mê man trong vòm miệng... Mình như nín thở, ngây ngất, muốn kêu lên chới với, nhưng tay chân mình mềm nhũn, một cảm giác thật lạ lùng, vừa dịu dàng vừa cuồng nhiệt khiến mình sợ hãi buông hắn ra, vội vã hốt hoảng bỏ vào nhà như người đi trốn.

Từ nơi cửa sổ, mình thấy hắn đứng tần ngần rồi từ từ lẫn vào đêm tối. Bên ngoài đêm sâu thăm thẳm mịt mù, đêm yên ắng với mùi thơm ngay ngáy của không khí đẫm màu sương. Mình nghe rõ tiếng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mình lên giường, vùi mặt xuống gối tìm giấc ngủ nhưng không thể nào nhắm mắt, mình nghe niềm sung sướng hạnh phúc ùa tới vây quanh. Nụ hôn đêm nay là một ám ảnh sâu đậm dịu dàng nhất suốt cuộc đời này.

Mình ngồi dậy. Một ngày mới bắt đầu. Nghĩ tới lát nữa đây phải gặp hắn, mình thấy có chút mắc cỡ và muốn trốn học ở nhà đắp mền nằm mơ mộng, nhưng nhớ tới nụ cười thật ấm và đôi mắt một trời thương yêu của hắn thì lòng mình lại thôi thúc nôn nao, mình ngập ngừng, rồi quyết định thay quần áo thật lẹ vì biết hắn đang kiên nhẫn đứng đợi nơi ngã tư ngoài đầu ngõ.

Vừa chạm ánh mắt đầy vẻ băn khoăn và chờ đợi của hắn, mình bối rối ngượng ngùng cứ ngó lảng đi nơi khác. Hai đứa im lặng và đi thật chậm bên nhau, khi hắn ngập ngừng tìm bàn tay mình để nắm dắt qua đường, bàn tay mình run nhẹ trong bàn tay của hắn.

Suốt buổi học sáng nay, tâm hồn mình cứ lang thang ngoài cửa lớp, và trong cái đầu bé tí nhỏ nhoi của mình thì đầy đặc những hình ảnh đêm qua. Hình như chất ngọt của nụ hôn vẫn còn nồng nàn ấm áp vấn vương trên đầu lưỡi của mình. Nụ hôn đầu đời nó mãnh liệt và say đắm như vậy đó sao? Và trái tim mộng mơ của mình sẽ nói gì với hắn đây hả?

(còn tiếp)

thụyvi

Copyright © 2008 - All rights reserved.