bao the gioi


Từ Tiếng Súng Trần Văn Bé Tư Đến Chuyện Đài Việt Nam Hải Ngoại
Sơn Tùng


Năm 1984, Ông Trần Khánh Vân, một cựu viên chức cao cấp thời Việt Nam Cộng Hòa, đã bị bắn xuýt chết ở California khi ông trả lời một cuộc phỏng vấn của nhật báo Los Angeles Times rằng việc Hoa Kỳ bang giao với CSVN sẽ làm cho chế độ này bớt đàn áp.

Nay, 25 năm sau, vật đã đổi, sao đã dời. Washington đã thiết lập bang giao với Hà-nội, đã viện trợ cho CSVN, đã giúp CSVN vào Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO), và Mỹ đã trở thành nước đầu tư lớn tại Việt Nam.

Trong khi đó, người Việt hải ngoại lũ lượt đi Việt Nam, đi chơi hay đi làm ăn, thăm gia đình bà con, và mỗi năm gửi về VN vài tỉ Mỹ kim. Người từ Việt Nam cũng kéo nhau sang Mỹ, đi du lịch hay làm ăn, mua nhà mua đất, hoc hành và cưới vợ lấy chồng ở Mỹ.

Nhưng chế độ CSVN vẫn không “bớt đàn áp” mà gần đây còn gia tăng đàn áp. Ông Trần Khánh Vân đã may mắn không chết vì “viên đạn trừ gian” của anh Trần Văn Bé Tư để nay có cơ hội nhận ra sự sai lầm của mình. Và, “người hùng” Bé Tư nay chắc cũng đã cảm thấy ăn năn và “thương” con người mà anh đã nhắm bắn 25 năm trước.

Thật vậy, so với những lời nói, bài viết hay việc làm của nhiều người Việt “tị nạn” ngày nay thì “tội” của ông Trần Khánh Vân hồi ấy chỉ là “tội ngây thơ” vì ngày nay, ở hải ngoại, người ta nói, người ta viết, người ta làm tưởng như không còn “lằn ranh quốc cộng”.

Hiện tượng ấy rất dễ nhận thấy trên mặt báo trong các cộng đồng người Việt, trên làn sóng các đài phát thanh, trên các băng tần truyền hình (chưa kể băng tần VTV4 của CS Hà-nội phát hình 24 giờ mỗi ngày tại Vùng Hoa Thịnh Đốn). Người ta không còn phân biệt được ai là bạn, ai là thù.

Tình trạng này không phải ngẫu nhiên mà có. Nó là hậu quả của một nỗ lực của CSVN trên mặt trận truyền thông ở hải ngoại từ nhiều năm nay, nhất là từ khi có cái gọi là “Nghị quyết 36”, nhằm xâm nhập các cộng đồng người Việt ở hải ngoại.

Kế hoạch xâm nhập của CS Hà-nội vào cộng đồng người Việt hải ngoại, hay giới truyền thông nói riêng, nhắm vào nhiều mặt mà không cần phải là một chiến lược gia cũng có thể nhìn thấy như sau:

1. Lợi dụng quyền tự do báo chí ở hải ngoại, CSVN móc nối với một số người, phần đông còn tương đối trẻ, ra những tờ báo với hình thức tươi mát, giải trí dễ dãi, mà những bài về phim ảnh, ca nhạc, văn nghệ, thể thao, thời trang... khó phân biệt được là báo ở Việt Nam hay báo hải ngoại, từ cách hành văn, lối dùng chữ, đến nội dung. Những tờ báo này rất nhẹ về chính trị, chỉ thỉnh thoảng đăng một bài thời sự về Việt Nam hay sinh hoạt cộng đồng mà không bao giờ đề cập những vấn đề nóng bỏng về phong trào đòi nhân quyền, dân chủ ở trong nước hay đấu tranh chống cộng ở hải ngoại. Các tờ báo này giống nhau một điểm là những người chủ trương không phải là những người làm báo chuyên nghiệp, họ không quan tâm đến chuyện lời lỗ, và lấy quảng cáo rất rẻ so với giá của những tờ báo khác trong cộng đồng với mục đích “giết” những tờ báo này.

2. CSVN bỏ tiền (họ có nhiều tiền do chính người Việt hải ngoại “viện trợ”) “mua” những báo, những đài gặp khó khăn về tài chánh. Họ có thể mua trực tiếp hay qua một đệ tam nhân có bề ngoài không liên quan gì đến chính trị. Nhưng “mua” bằng cách nào thì cũng diễn ra trong vòng bí mật. Chỉ khi nào bỗng dưng người ta nhận thấy những báo, đài này thay đổi giọng điệu, lập trường chính trị không còn “kiên định” như xưa, người ta mới nghi ngờ, mới tố giác, mới biểu tình chống đối. Cũng có những cá nhân đã bị “mua” thường viết những bài “đâm vào sau lưng” những người chống cộng ở hải ngoại hay phỉ báng những người tranh đấu cho tự do dân chủ ở trong nước. Những cá nhân này cũng nhân danh “chống cộng” để triệt hạ những người chống cộng thực sự. Với sự phổ biến của Internet hiện nay, CSVN đã sử dụng tối đa những diễn đàn, những web sites để xâm nhập sinh hoạt truyền thông trong các cộng đồng người Việt hải ngoại.

3. Thông qua các tòa đại sứ (sứ quán) và các tòa lãnh sự (lãnh sự quán), CSVN dùng một số nhân viên tại đây đã được huấn luyện đặc biệt để làm công tác “kiều vận”. Dựa vào quy chế dành cho nhân viên ngoại giao đoàn, những người này tìm cách làm quen, giao du với mọi thành phần trong các cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc biệt là những người lớn lên sau chiến tranh tại nước ngoài, ít hiểu biết về cộng sản và có nếp suy nghĩ cởi mở, không “cực đoan” trong vấn đề quốc cộng. Các cán bộ VC này được huấn luyện để giấu kỹ bộ mặt gian ác, tới đâu cũng tỏ ra rất dễ thương, tử tế với mọi người, chỉ nói về chuyện làm ăn sinh sống, thậm chí còn làm ra vẻ “ngây thơ” về chính trị, không biết gì về tội ác của cộng sản và tỏ ra “ngạc nhiên” lắng nghe những câu chuyện “mới lạ” như chuyện đấu tố địa chủ ở miền Bắc, vụ thảm sát Tết Mâu Thân ở Huế, như “Đại lộ Kinh hoàng” ở Quảng Trị năm 1972, như sự tàn ác ở các trại “cải tạo” sau năm 1975, vv. Chính trò đóng kịch này đã làm cho một số người trong giới truyền thông mang ảo tưởng “chiêu hồi” VC, hay đang làm nhiệm vụ nhà báo chân chính, hay tưởng CSVN đã “đổi mới”. Các cuộc giao du ấy thường đi đến một trong những kết cuộc như sau: những người muốn “nối một nhịp cầu” hay “chiêu hồi” VC đã bị cán bộ cộng sản lôi kéo, mua chuộc lúc nào không hay, hoặc bị cho vào bẫy sau một thời gian giao du thân mật, rồi bị đối phương dùng những tài liệu, hình ảnh nắm được để buộc phải làm tay sai cho chúng.

Hình thức xâm nhập thứ ba này đang được âm thầm diễn ra tại Vùng Hoa Thịnh Đốn với sự tiếp tay của chính người Mỹ. Đây là một vấn đề khá tế nhị và khó trình bày nhưng không thể không nói vì những gì diễn ra trong vụ Đài Việt Nam Hải Ngoại chỉ là “cái đỉnh của khối băng sơn”. Có những người khác cũng đã và đang giao du với các nhân viên tòa đại sứ CSVN tại đây, vì lý do này hay lý do khác, mà không ai nói đến.

Trong chính sách thân thiện với CSVN của chính quyền Hoa Kỳ hiện nay, vài viên chức tại Bộ Ngoại Giao Mỹ và ít nhất một nghị sĩ tại Quốc Hội Liên Bang đã không ngần ngại khuyến khích những tổ chức, hội đoàn, đảng phái trong cộng đồng người Việt (hay Mỹ gốc Việt) gặp gỡ, đối thoại với các nhân viên tại tòa đại sứ CSVN, và đánh tiếng rằng đại sứ CSVN sẵn sàng đón tiếp họ. Để làm gì? Theo lời ông nghị sĩ Hoa Kỳ, mục đích là để “giảm bớt sự gay gắt (bitterness)” trong quan hệ giữa đôi bên, và ông ta hứa sẵn sàng đứng ra làm nhịp cầu.

Không biết đã có bao nhiêu người làm theo lời khuyên và ý muốn của các viên chức Mỹ, nhưng đã có một số người từ chối với lý do những cuộc gặp gỡ như vậy trong tình trạng hiện nay chỉ là cơ hội cho CSVN tuyên truyền và dùng để bắt bí (blackmail) về sau, hay ít nhất cũng gây chia rẽ nghi kỵ lẫn nhau trong cộng đồng người Việt. Có người đã cho các viên chức Mỹ biết rằng người Việt Quốc gia đã có nhiều kinh nghiệm về những cuộc đối thoại với CSVN từ năm 1945 cho đến khi bị mất tất cả vào năm 1975. Ngày nay, CSVN hãy “nói chuyện” với những người đang đòi dân chủ, nhân quyền ở trong nước, trước khi “nói chuyện” với những người tị nạn ở hải ngoại.

Tuy nhiên, sự “mở đường khai lối” của người Mỹ cũng đã tác động trên một số người trong cộng đồng Việt Nam, hay đúng hơn, người Mỹ gốc Việt, mà phần nhiều là những người lớn lên sau chiến tranh, được giáo dục tại Mỹ, thiếu hiểu biết về cộng sản và non yếu về chính trị nhưng có đầu óc phóng khoáng, sẵn sàng “đối thoại” với bất cứ ai. Một sự thật đáng buồn cần phải nói ra là những người này chỉ là những con cừu non trước bầy sói dữ cộng sản.

Một sự thật khác cũng cần phải được nói ra là ngăn chặn phương cách xâm nhập này không đơn giản chỉ là tố giác những người có giao du với cán bộ cộng sản mà có khi lại đẩy cừu non vào nanh chó sói và gây thêm những xung đột, chia rẽ trong cộng đồng mà hưởng lợi là ai thì chắc không nói mọi người cũng đã biết.

Vậy thì phải làm gì trước tình thế này?

Trước hết, cần nhận rõ sách lược của CSVN hiện nay gồm hai mặt: một mặt đàn áp phong trào dân chủ tự do ở trong nước, và mặt khác vô hiệu hóa sự đối kháng ở hải ngoại. Cho đến nay, sách lược này đã không thành công. Ở trong nước, đợt đàn áp điên cuồng gần đây đã chỉ bộc lộ sự sợ hãi và suy yếu của một chế độ độc tài cuối mùa và sự lớn mạnh của phong trào dân chủ đang lên. Ở ngoài nước, dù cố xâm nhập và lũng đoạn, CSVN vẫn không đặt được một đầu cầu nào trong các cộng đồng người Việt hải ngoại, ngoài những hoạt động trong bóng tối của vài kẻ trở cờ cỡ nhỏ.

Cái người Việt hải ngoại cần hiện nay là sự đoàn kết và thu ngắn khoảng ngăn cách tâm thức giữa thế hệ đi trước và các thế hệ đi sau. Làm sao thế hệ đi trước có thể trao ngọn đuốc chính nghĩa và những kinh nghiệm xương máu của hơn nửa thế kỷ đấu tranh cho thế hệ đi sau - những người nay đã là công dân một nước khác nhưng không hoàn toàn quay lưng lại với quê hương cũ, và dùng tư thế công dân trên quê hương mới để yểm trợ cho phong trào dân chủ tại Việt Nam, thay vì bị dẫn dắt bởi chính quyền sở tại và trở thành công cụ của CSVN để chống lại khát vọng tư do dân chủ của đồng bào ở quê hương cũ.

Trở lại chuyện đài Việt Nam Hải Ngoại (VNHN), không thể phủ nhận thiện chí, công sức của những người sáng lập và đã mở rộng tiếng nói của đài trong 12 năm qua. Đó là những người lớn lên sau năm 1975 và được đào tạo tại Mỹ, có nghề nghiệp chuyên môn và có thể tạo một đời sống bình yên, êm ấm, nhưng đã dấn thân làm công việc phục vụ cộng đồng, theo con đường của những người đi trước, tranh đấu cho tự do dân chủ tại Việt Nam. Họ đã chấp nhận nhiều thiệt thòi, gặp nhiều khó khăn trên con đường đã chọn, và ngược lại cũng đã nhận được những phần thưởng tinh thần từ thính giả mọi nơi.

Nay, họ đang đứng trước một cơn sóng gió, trước những chỉ trích và buộc tội giao du với vài cán bộ CSVN. Đây là việc có thật, vì chính họ cũng đã nhìn nhận nhưng không coi đây là một cái “tội”.

Một sự thật hiển nhiên khác là cho đến nay, làn sóng của đài VNHN chưa truyền đi một bài nào tuyên truyền cho đối phương, hay có hại cho việc đấu tranh ở trong nước cũng như phá hoại cộng đồng ở hải ngoại. Phải chăng đó là lý do mà các tổ chức cũng như những người có uy tín trong cộng đồng người Việt tại Vùng Hoa Thịnh Đốn đều giữ im lặng trong thời gian qua?

Nhưng, có lẽ đã đến lúc cần có những tiếng nói của lương tri để giúp sự thật được sáng tỏ, ngăn chặn nguy cơ chia rẽ, đưa đến những hậu quả đáng tiếc không thể sửa chữa là thui chột thiện chí cũng như phá tan niềm tin của những người muốn dấn thân phục vụ cộng đồng. Những lời buộc tội suông rất dễ, hô khẩu hiệu rất dễ, “ném đá” vào người đang bị lên án cũng dễ. Tìm ra sự thật, lẽ phải, và chân lý để xây dựng mới khó. Phải chăng đó là trách nhiệm của các tổ chức, hội đoàn trong cộng đồng?

Về phía đài VNHN, đã có vài cải tổ và nhìn nhận sai lầm. Nhưng có lẽ cũng cần đi xa hơn nữa hầu có thể để những chuyện đáng tiếc sau lưng và tiến tới trên đoạn đường mới với kinh nghiệm mới, tạo lại niềm tin nơi thính giả và những người yểm trợ. Cần chấm dứt và làm sáng tỏ việc giao du với các cán bộ CS trong quá khứ và thoát ra khỏi những bàn tay nhúng vào nội bộ đài (như tin đồn). Và cũng cần chấm dứt việc đánh phá cá nhân nhắm vào những người chỉ trích.

Người Việt hải ngoại đã học được gì từ tiếng súng của Trần Văn Bé Tư 25 năm trước?

Sơn Tùng
(28.10.2009)

Copyright © 2008 - All rights reserved.