bao the gioi


Truyện dài HỒ MỘNG – Kỳ 9
Lâm Hải Đường


- Vì sao?
- Vì ... vì ... em là người bạn thân nhất của anh!
- Vậy thì người bạn thân của anh ơi ... - Chàng kéo dài giọng để trêu nàng - ... em làm ơn đừng quan tâm đến những việc riêng của anh nữa vì tự mình anh cũng có thể giải quyết được rồi.
Nàng đỏ mặt vì câu nói của chàng, hàm ý bảo nàng đừng đi quá xa giới hạn của tình bạn, nhưng rồi không nhịn được nàng lại hỏi:
- Cô bé ấy là ai vậy?
- Cô bé nào?
- Thì cái cô gái thật là xinh đẹp mà anh dẫn tới chứ còn cô nào nữa?
- Em muốn nói Vân Hà hả?
- Chính cô ta!
- Lúc nãy anh đã trả lời cho Lệ Lan rồi, anh chắc em cũng có nghe!
- Nhưng em nghe không rõ lắm nên muốn anh lập lại.
- Vân Hà là bạn của ba anh em anh, biết nhau từ thuở nhỏ, ngoài ra chẳng có gì đặc biệt cả!
- Thế tại sao anh hát bài "Yêu em" rồi cô ấy lại hát bài "Yêu anh"?
- Cũng chỉ là tình cờ thôi!
- Nhưng trong bài hát của cô ta tại sao lại có hồ Mộng? Đó cũng là một điều tình cờ hay sao?
- Anh làm sao biết được? Cô nhỏ ơi, thay vì hỏi anh, em nên hỏi thẳng Vân Hà. Tâm hồn của Vân Hà rất là lãng mạn, ngắm cảnh đẹp của hồ Mộng thì ai có một chút dòng máu văn nghệ cũng có thể diễn tả nó mà!
- Thì cứ cho là như vậy đi nhưng ... anh không yêu cô ta chứ?
Vũ Tuấn bật cười:
- Nè, cô bé! Anh yêu hay không yêu thì việc gì đến em đâu? Em nói em chỉ là một người bạn thân của anh mà!
Thủy Tiên xịu mặt:
- Trả lời như thế tức là yêu rồi còn gì!
- Sự nghiệp anh chưa xong thì anh chưa dám yêu ai cả! - Vũ Tuấn cố nhịn cười trước gương mặt phụng phịu của Thủy Tiên - Vả lại anh đang tự do, tự tại như thế này, bảo anh ràng buộc với một người đàn bà thì còn gì là cuộc đời của anh nữa chứ!
Câu than thở của Vũ Tuấn làm cho Thủy Tiên đang giận cũng phải bật cười.
Chàng vội nhắc khẽ nàng:
- Em có cười thì cũng cười nhỏ một tí chứ! Em không thấy là mọi người đang nhìn chúng ta hay sao?
- Mặc họ! - Nàng bướng bỉnh - Em chỉ cần biết anh đang ở bên cạnh em là đủ.
- Em đừng có như thế! - Chàng khuyên lơn - Cô nữ chủ nhân của buổi dạ tiệc ơi! Làm ơn chia sẻ buổi tối hôm nay với mọi người chứ đừng chỉ chia sẻ với mỗi mình anh. Dù sao thì em cũng chính là người mời họ tới kia mà!
Câu nhắc nhở của chàng khiến nàng tỉnh mộng. Nàng giật mình rồi nói:
- Ừ nhỉ! Có lẽ đã đến lúc phải tạm ngưng phần dạ vũ một chút để xen vào trò chơi "Công chúa chọn hoàng tử". Em phải nói với anh Thái Hòa để cho anh ấy chuẩn bị!
Xong bản nhạc đó, Thủy Tiên chạy đến thì thầm vào tai anh và sau đó Thái Hòa tuyên bố:
- Xin thông báo với các bạn, bây giờ chúng ta sẽ tạm ngưng phần dạ vũ để bắt đầu trò chơi "Công chúa chọn hoàng tử". Sau khi trò chơi kết thúc, chúng ta lại khiêu vũ tiếp.
Mọi người vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Trong phòng dạ tiệc hiện giờ, số người tham gia cũng gần đến hai trăm. Thái Hòa mang ra đủ số thăm để phát cho cả hai bên nam và nữ. Vân Hà lúc ấy đã đến cạnh bên Vũ Tuấn và nói nhỏ:
- Chắc là anh mong được làm hoàng tử lắm?
- Cũng có thể! Nhưng cầu mong công chúa không phải là hai cô nàng đó!
Chàng vừa nói vừa nhăn mặt khiến nàng bật cười.
- Anh làm như anh có trái tim bằng đá vậy! - Nàng trêu chàng.
- Em nói vậy là sao, anh chẳng hiểu!
- Thôi đi, những gì hai cô nàng đó nói với anh em đều đã nghe hết rồi!
- May quá! - Chàng chắc lưỡi - Đã nghe rồi thì anh chẳng cần phải giải thích lần nữa. Nếu không thì thế nào trên đường về anh cũng bị em hỏi một câu là anh có yêu hai cô nàng ấy hay không?
Nàng nghe câu ấy, véo nhẹ vào tay chàng và bảo nhỏ:
- Anh là trung tâm vũ trụ đối với các cô gái khác chứ không phải đối với em đâu nhé!
- Biết rồi, thưa cô nương! - Chàng xuýt xoa - Điều đó thì tại hạ đã biết khi tại hạ cõng cô nương trên đường trở về nhà rồi. Lúc đó cô nương có nói một câu: "Anh ăn nói cũng văn hoa lắm chứ! Tại sao anh lại ở vùng này nhỉ? Một con người đặc biệt như anh!". Và lúc đó tại hạ có trả lời: "Này cô bé! Cô ở lại đây một ít lâu nữa đi rồi cô sẽ thấy cái vùng cao nguyên này có lắm thứ đặc biệt. Tôi chỉ là một hạt cát nhỏ trong cái sa mạc mênh mông của nó mà thôi!". Từ đầu tới cuối là thế, tại hạ không thêm bớt một lời. Tại hạ chưa bao giờ dám xưng tụng mình là trung tâm của vũ trụ cả!
Nàng cười, đập khẽ vào vai chàng:
- Người đâu mà nhớ dai dễ sợ!
- Phải nhớ dai chứ! - Chàng đáp lại - Để mà còn trích dẫn khi bị người ta bắt bẻ.
Hai người nói đến đó thì một cô gái đưa thăm tới. Cầm chiếc thăm trong tay mà Vân Hà cảm thấy hồi hộp. Một lúc sau khi mọi người đã có thăm đầy đủ trong tay, Thái Hòa mới tuyên bố:
- Bây giờ thì mời các bạn mở ra. Người có chiếc thăm công chúa xin mời bước lên sân khấu, còn bốn người có trong tay bốn chiếc thăm hoàng tử thì cũng xin mời quý vị an tọa tại bốn chiếc ghế đã sắp sẵn này. Và mỗi người hãy chuẩn bị sẵn trong đầu lời cầu hôn với công chúa vì công chúa chọn quý vị hay không là cũng do quý vị ăn nói khéo léo đến mức nào!
Thái Hòa vừa dứt lời thì mọi người cùng giở thăm ra một lượt. Người thứ nhất có chiếc thăm hoàng tử đã đứng ra một bên và giọng của Thái Hòa lại cất cao lên:
- Bây giờ thì chúng ta đã biết được vị hoàng tử thứ nhất rồi. Xem nào.... - Giọng chàng kéo dài ra - ... Xin cho một tràng pháo tay để đón chào... Thiên Lý.
Một tràng pháo tay nhiệt liệt vang lên. Đôi mắt Vân Hà mở to khi thấy chàng họa sĩ vẽ trộm nàng hôm nào đã an tọa tại chiếc ghế đầu tiên. Bích Trâm nói khẽ vào tai Vân Hà:
- Nãy giờ anh chàng trốn đâu em không thấy, đến mãi bây giờ mới lộ mặt.
- Chị cũng vậy! Từ lúc bước vào phòng dạ tiệc này chị đâu có trông thấy anh ta.
Ngay lúc đó giọng Thái Hòa lại cất lên:
- Bây giờ thì xin mời vị hoàng tử thứ hai!
Từ trong đám đông, một chàng trai có dáng dấp cao ráo và nụ cười tươi thắm bước ra, chàng đưa cao chiếc thăm hoàng tử trong tay mình cho mọi người thấy và ngay lúc đó Thái Hòa tuyên bố:
- Vị hoàng tử thứ hai đã trình diện với chúng ta! Xin một tràng pháo tay để chào đón ... Thế Cường!
Phòng dạ tiệc lại náo động lên lần nữa bởi những tiếng vỗ tay xen lẫn tiếng huýt sáo ầm ĩ. Thế Cường bước lên và an tọa ở chiếc ghế thứ hai. Hai vị hoàng tử vừa trình diện xong, người nào gương mặt cũng sáng sủa, đáng yêu, hứa hẹn một cuộc tranh giành công chúa không khoan nhượng.
- Vị hoàng tử thứ ba là ai, xin mời hãy đứng lên! - Thái Hòa nói to trong micro.
Không khí trong phòng dạ tiệc càng lúc càng trở nên sôi nổi. Và rồi vị hoàng tử thứ ba đã xuất hiện! Người đó chính là Vũ Phong. Chàng đứng lên, dáng cao ráo, hiên ngang. So với hai người kia thì chàng chẳng thua kém chút nào mà còn có phần cao lớn, bệ vệ hơn họ.
- Xin chào mừng vị hoàng tử thứ ba ... anh Vũ Phong!
Thái Hòa vừa dứt lời thì một tràng pháo tay đã vang lên rầm rộ.
- Bây giờ chỉ còn lại vị hoàng tử cuối cùng ... nhưng xin lỗi các vị ... - Thái Hòa vừa nói vừa hạ micro xuống - Nãy giờ đứng ra làm hoạt náo viên cho chương trình này mà tôi lại quên mở chiếc thăm của chính mình dù tôi đang cầm nó trên tay ...
Chàng nói đến đó, mở chiếc thăm của mình ra rồi thốt lên một lời than thở:
- Thật là không may mắn! Năm nay trong bốn vị hoàng tử không có phần tôi, vậy thì ai ... ai là vị hoàng tử cuối cùng, xin hãy bước ra cho mọi người thấy mặt!
Cho đến lúc đó Vũ Tuấn mới đứng dậy và vẫy tay chào mọi người. Không cần Thái Hòa đốc thúc, tiếng pháo tay đã vang lên như sấm nổ, nhất là từ phía những cô gái ái mộ Vũ Tuấn. Đối với các cô, Vũ Tuấn là hình ảnh đẹp nhất của một chàng hoàng tử trong mơ.
Khi bốn hoàng tử đã an vị ở vị trí của mình rồi, Thái Hòa bèn cất tiếng:
- Trong tất cả những cô gái tham dự buổi dạ tiệc hôm nay, tiếc thay chỉ có một người được chọn làm công chúa! Các bạn có thể nói như vậy không công bằng vì bên nam có đến bốn hoàng tử. Nhưng thưa các bạn, xin các bạn đừng than thở vì đây chính là quy luật của trò chơi. Chúng ta sẽ chứng kiến cảnh bốn hoàng tử cầu hôn chỉ một công chúa và vì vậy cuộc đua mới trở thành sôi nổi. Xin tiết lộ thêm điều này với quý vị, năm nay có một thay đổi để làm cho trò chơi hào hứng hơn, đó là phần thưởng của hoàng tử lần này sẽ nhiều hơn, ai chiếm được trái tim công chúa thì sẽ được quyền hôn môi công chúa!
Thái Hòa vừa dứt lời thì không ai bảo ai, mọi người đều đứng lên hoan hô vang dội. Không khí đã sôi nổi đến cao trào và ngay lúc đó Thái Hòa trỗi giọng:
- Ai có chiếc thăm công chúa, xin hãy bước lên sân khấu. Linh cảm cho tôi biết nàng công chúa năm nay là một người vô cùng xinh đẹp ... nhưng nàng là ai ... trong chốc lát đây chúng ta sẽ có câu trả lời chính xác!
Không khí trong phòng dạ tiệc bỗng im phăng phắc. Mọi người đều nín thở để xem ai là người con gái may mắn có chiếc thăm công chúa. Nhưng rồi không có người nào bước ra. Thái Hòa lo lắng nói to:
- Ban tổ chức không thể nào sai lầm được! Trong số thăm phát ra cho các bạn, nhất định phải có một chiếc thăm công chúa.
Bích Trâm liếc nhìn chiếc thăm còn nguyên trong tay Vân Hà rồi hỏi nhỏ:
- Ủa! Nãy giờ chị vẫn chưa mở chiếc thăm của mình ra à?
Vân Hà đưa tay lên chặn ngực rồi đáp:
- Bởi vì chị hồi hộp quá!
Nói xong nàng mở chiếc thăm của mình ra. Trái tim Vân Hà đập mạnh khi thấy trên đó hai chữ công chúa được tô đậm bằng nét bút rất bay bướm.
Thái Hòa hình như đã nghe được câu chuyện của hai cô gái nên nói thật to:
- Đã tìm ra công chúa rồi, thưa quý vị! Nhưng có lẽ vì mới tham gia trò chơi này lần đầu nên nàng còn hồi hộp. Xin giới thiệu với quý vị nàng công chúa kiều diễm của năm nay ... cô Vân Hà!
Ngay lập tức những tiếng vỗ tay nổi lên như muốn làm vỡ tung cả phòng dạ tiệc. Bởi đây là một khuôn mặt hoàn toàn mới, một người con gái xinh đẹp đến từ thành phố mà chỉ xuất thân của nàng thôi cũng khiến mọi người phải nể phục và ngã nón chào. Hầu hết mọi người có mặt trong phòng đều cổ vũ nồng nhiệt cho cô công chúa mới, chỉ có Thủy Tiên và Lệ Lan là không thể dấu được sự ghen tị trong ánh mắt.
Vân Hà sau một phút xúc động đã bình tĩnh bước lên sân khấu. Đã quen xuất hiện trước đám đông trong những buổi dạ tiệc lớn nên nàng không tỏ ra bối rối. Đứng bên cạnh Thái Hòa, nàng nhỏ nhẹ nói:
- Thưa anh, em có thể sửa một chút điều lệ của trò chơi này không ạ?
- Em muốn sửa thế nào?
- Lúc nãy anh có nói phần thưởng dành cho chàng hoàng tử chiếm được trái tim công chúa là hôn môi nhưng em muốn lúc đó mình có quyền quyết định là có cho chàng hôn môi hay không hoặc chỉ là một nụ hôn trên má.
- Này các bạn! - Thái Hòa nói lớn cho mọi người nghe - Cô công chúa xinh đẹp nhưng nhút nhát của chúng ta muốn sửa đổi điều lệ của trò chơi một tí, nghĩa là hôn má hay hôn môi là tùy theo quyết định của cô ấy, các bạn hiện diện ở đây có bằng lòng không?
Phía các chàng trai bèn nhao nhao lên hỏi:
- Tại sao công chúa lại ngại hôn môi chứ? Hôn môi mới là phần thưởng xứng đáng dành cho hoàng tử!
Vân Hà bẽn lẽn trả lời:
- Xin thú thực với các bạn, cho đến bây giờ tôi chưa từng hôn ai cả ... cho nên ... xin hãy thông cảm cho tôi.
Có tiếng bàn tán xôn xao của các chàng trai, rồi một người đại diện đứng lên nói:
- Được rồi! Chúng tôi chấp nhận lời yêu cầu của công chúa với một điều kiện.
- Điều kiện gì? - Vân Hà khẽ hỏi.
- Đó là sau khi trò chơi này chấm dứt, công chúa hãy hát tặng cho tất cả mọi người ở đây một bài vì giọng ca của công chúa truyền cảm và rất là đặc biệt.
- Tôi đồng ý! - Vân Hà trả lời kèm theo một nụ cười thật xinh.
Tiếng vỗ tay nổi lên vang dậy rồi Thái Hòa đứng ra tuyên bố:
- Bây giờ bắt đầu cuộc tranh tài giữa bốn hoàng tử. Chúng tôi xin mời các vị lên theo thứ tự. Trước tiên xin mời hoàng tử ... Thiên Lý.
Thiên Lý bước lên sân khấu giữa tiếng cổ vũ của mọi người. Đứng đối mặt với Vân Hà, chàng trở nên bối rối vì người con gái mà chàng vẽ trộm bên bờ suối hôm nào giờ đây trở thành lộng lẫy và quá xinh đẹp. Chàng tằng hắng một tiếng rồi nói lớn:
- Thưa công chúa, vương quốc của tôi không xa nơi này lắm, nó đã nổi tiếng khắp trên thế gian là một vương quốc phú cường vào bậc nhất. Nhưng tôi không chỉ lấy cung điện xa hoa hay ngọc ngà châu báu làm sính lễ, mà tôi xin dâng lên công chúa một món quà không ai có được. Đó là bức tranh vẽ chân dung công chúa. Từ ngày gặp công chúa ở suối Mơ, mỗi đêm tôi đều nằm mộng thấy nàng, và tất cả những thương nhớ đó đã khiến tôi họa lên một bức chân dung tuyệt đẹp. Nếu công chúa không chê bai, tôi xin tặng công chúa bức họa đó ngay tại đây vàụ ngay bây giờ!
Vân Hà mở to mắt nhìn Thiên Lý, nàng không biết là anh chàng nói chơi hay nói thật. Ngay lúc đó, phía dưới có nhiều người tranh nhau hỏi:
- Nói như vậy là anh đã gặp công chúa trước rồi chứ đây không phải là lần đầu tiên?
- Thưa vâng! - Thiên Lý bình thản đáp - Ngày nọ tôi vác giá vẽ đi tìm một khung cảnh thơ mộng nào đó để họa thì tình cờ tôi thấy một cô gái nhỏ đang lội xuống giữa dòng suối, trên tay nàng là những viên sỏi lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tôi đã vẽ trộm hình nàng bởi vì nàng quá đẹp. Bức vẽ đó tôi đã đề tên mình và tặng nàng ngay hôm đó.
- Xin công chúa cho biết đó có phải là sự thật không ạ? - Một chàng trai hiếu kỳ hỏi.
- Xin thưa đó là sự thật! - Vân Hà mỉm cười đáp - Và bây giờ bức vẽ ấy tôi vẫn còn giữ ở trong phòng của mình.
- Hai người có duyên với nhau quá nhỉ! Xem chừng như trong chuyện này mộng và thực đều lẫn lộn không thể nào phân biệt được! - Một người nhận xét.
Thiên Lý đưa tay ra hiệu cho những người ở dưới bớt ồn ào rồi chàng nói tiếp:
- Đó là lai lịch của bức họa thứ nhất. Bức thứ hai tôi vẽ vì tôi đã yêu công chúa đến tương tư. Mỗi ngày đều ra suối Mơ đợi nàng nhưng nàng biến mất và không bao giờ xuất hiện trước tầm mắt của tôi lần nữa. Vì vậy mà tôi đã vẽ bức họa thứ hai này trong tưởng tượng. Hoàn thành xong bức họa, tôi muốn mang tặng nàng nhưng rồi nghe nói đêm nay là đêm công chúa kén chồng nên tôi bèn lập tức đến đây xem mình có được may mắn gặp nàng không. Bây giờ thì mọi việc đã hoàn toàn như tôi dự đoán, nàng đúng là cô gái mà tôi đã gặp ở bờ suối Mơ dạo nọ và bức tranh thứ hai tôi định tặng nàng, tôi cũng có mang theo đây, thưa quý vị!
Ở dưới có tiếng ồn ào, bàn tán rồi một người đứng lên hỏi:
- Anh có thể cho chúng tôi xem tận mắt bức họa ấy chăng?
Chàng họa sĩ bèn quay sang nói với Thái Hòa:
- Này anh MC thân mến ơi! Cái vật mà tôi nhờ anh giữ lúc nãy, anh làm ơn cho tôi nhận lại được không? Bởi vì đó chính là bức tranh công chúa!
Ở dưới mọi người nhao nhao lên vì kinh ngạc, chưa có năm nào trò chơi "Công chúa chọn hoàng tử" lại sôi nổi như năm nay. Thái Hòa giơ cao hai tay và nói lớn:
- Mời quý vị hãy bình tĩnh và kiên nhẫn một chút! Chính lúc anh Thiên Lý nhờ tôi giữ hộ vật ấy, tôi cũng không biết đó là một bức tranh. Xin quý vị đợi một phút, tôi sẽ mang nó ra trình quý vị ngay!
Chàng nói xong rời sân khấu và vài phút sau trở lại với một vật được gói kỹ trên tay. Thiên Lý đỡ lấy, giở từng lớp giấy mỏng ra, rồi chàng đưa cao bức tranh cho mọi người xem và hỏi:
- Các vị hãy xem kỹ đi! Đây có phải là bức họa chân dung của công chúa hay khôngỉ?
Mọi người phía dưới tiến gần đến sân khấu rồi nhiều giọng tấm tắc nổi lên:
- Đúng rồi! Giống không sai một nét! Nét vẽ lại rất là linh động! Phải yêu công chúa lắm thì mới vẽ được như thế!
- Xinh quá nhỉ? - Một giọng khác trỗi dậy - Món quà đầy ý nghĩa thế này, công chúa làm sao có thể từ chối được.
- Cuộc đua năm nay thật là ly kỳ quá, mới chỉ hoàng tử đầu tiên bước lên mà đã làm nhốn nháo cả hội trường.
Và cứ thế, mỗi người bàn một tiếng khiến không khí càng lúc càng thêm náo nhiệt. Trên sân khấu, Thiên Lý trịnh trọng trao bức họa cho Vân Hà rồi nói:
- Xin công chúa nhận cho!
Nàng đỡ nó từ tay chàng và xúc động bảo:
- Thiên Lý! Cảm ơn anh rất nhiều!
Từ phía dưới, một chàng trai thắc mắc:
- Này, Thiên Lý! Anh cho tôi hỏi anh câu này nhé! Làm thế nào anh biết được nàng sẽ được chọn làm công chúa và làm thế nào anh có thể chắc chắn là mình sẽ lấy được chiếc thăm hoàng tử chứ?
- Tôi không chắc chắn điều gì cả, thưa các bạn. Tôi chỉ nghĩ nếu duyên may đưa đẩy thì tôi sẽ gặp nàng và nàng sẽ õgặp tôi. Vì vậy nên tôi đã liều mang bức họa này theo. Dù tôi không là hoàng tử và nàng không được chọn làm công chúa thì tôi cũng sẽ đem bức họa này tặng nàng ngay trong buổi dạ tiệc hôm nay.
- Một chuyện tình lãng mạn! - Chàng trai vừa hỏi thốt lên rồi nói lớn - Xin cho một tràng pháo tay các bạn ạ!
Mọi người vỗ tay vang dậy, Thiên Lý bước xuống sân khấu với khuôn mặt tươi cười và đắc thắng. Nhưng Thế Cường, chàng hoàng tử thứ hai đã bước đến bên cạnh Vân Hà và nói:
- Tôi thì không được may mắn như anh chàng Thiên Lý và đây là lần đầu tiên mà tôi gặp gỡ nàng công chúa trong mộng của mình. Nhưng không phải vì vậy mà tôi yêu nàng kém hơn tình yêu mà Thiên Lý đã trao ra. Trong vùng này mọi người ai cũng xem tôi như một đại hoàng tử, nhưng khi gặp mặt công chúa thì tôi chỉ muốn trở thành một kẻ hầu cận của nàng thôi. Tôi muốn dâng lên cho nàng trái tim tha thiết của kẻ mới biết yêu lần đầu. Cho đến bây giờ có thể nói tôi được sinh ra để sống trên vàng son, nhung lụa, nhưng vì nàng tôi có thể từ bỏ tất cả hay có thể làm tất cả những gì mà nàng mong muốn. Khi vừa nhìn thấy nàng là tôi đã lặng người ra và biết rằng đó là người mà tôi đã mong đợi từ lâu. Tôi không may mắn như Thiên Lý là đã gặp nàng trước đó để rồi dự trù mang theo một lễ vật, vì vậy cái mà tôi có thể dâng nàng ngay đêm nay là trái tim đang đập mạnh của tôi, tình yêu tha thiết của tôi bởi vì một bức họa thì qua năm tháng sẽ có thể phai màu chứ còn tình yêu thì không thể nào phai nhạt.
Chàng vừa dứt lời thì tiếng vỗ tay đã vang lên nhiệt liệt. Một phần vì chàng trình bày quá xúc động còn phần khác thì vì chàng là đại công tử của một ngài thị trưởng quyền uy nên mọi người không khỏi kiêng nể trong lòng. Chỉ có Lệ Lan, em gái chàng, là khẽ nhún vai và lẩm bẩm một mình:
- Cái ông anh hàng ngày chẳng nói tiếng nào của mình, hôm nay tại sao lại tự dưng trở thành một nhà hùng biện như thế!
Công chúa không khỏi xúc động vì những gì hoàng tử nói ra. Tình cảm của Thế Cường cũng trịnh trọng không thua gì Thiên Lý nhưng từ hàng ghế đặt sát khán đài, vị hoàng tử thứ ba đã bước lên. Chàng cất tiếng, giọng vừa sang sảng vừa lưu loát:
- Phải nói là tôi may mắn hơn hai vị hoàng tử vừa rồi rất nhiều vì công chúa chính là người bạn của tôi thời thơ ấu. Lúc đó nàng còn là một cô bé ngây thơ, xinh xắn với hai bím tóc thắt nơ hồng. Nhưng ngay cả từ buổi ấu thời đó tôi đã có cái cảm giác là mình sinh ra để bảo vệ nàng, và trong những lúc nàng phật lòng hay rơi lệ thì chính tôi là người lau nước mắt cho nàng. Sau đó trong tám năm đằng đẳng chúng tôi không có dịp nào gặp lại nhau. Và rồi một ngày kia, khi tôi đang ngồi suy tưởng về nàng thì bỗng đâu một cô gái xinh xắn, kiều diễm xuất hiện và nói với tôi: "Chắc anh không còn nhận ra em nữa?" Ngay lúc đó tôi đã biết nàng là người bạn nhỏ thời thơ ấu của mình nhưng tôi như đứng chôn chân tại chỗ, thậm chí còn không thể làm bất cứ cử động nào bởi vì nàng đẹp quá, nhan sắc ấy đã làm trái tim tôi rung động. Thế rồi chúng tôi đã có một cuộc dạo chơi thơ mộng với nhau và tâm sự cùng nhau những gì thầm kín nhất. Lần đó nàng đã nói tôi là một con người hoàn hảo mà cô gái nào may mắn lắm mới có thể gặp được! Bây giờ tôi mang tất cả sự hoàn hảo ấy để dâng lên cho nàng nhưng không biết nàng có chịu nhận hay không? Nhưng nhận hay không nhận , việc ấy cũng không phải là điều quan trọng mà điều quan trọng nhất là tôi sẽ vĩnh viễn yêu nàng, và kể từ đây cho đến cuối cuộc đời không một người con gái nào có thể thay thế nàng trong ngôi vị hoàng hậu của lòng tôi!
Những câu tha thiết của chàng hoàng tử thứ ba làm trái tim của mọi người bồi hồi, xúc động. Khi chàng bước xuống sân khấu và vẫy tay chào họ thì họ vẫn còn hoang mang tự hỏi không biết chàng và hai vị hoàng tử trước đó, ai mới là người yêu công chúa nhất. Và rồi một tràng pháo tay vang lên để tán thưởng con người có biệt tài thuyết phục mọi người ấy. Cuộc đua vẫn sôi nổi vì còn vị hoàng tử thứ tư.
Chàng nhẹ nhàng bước lên sân khấu và ngay cả khi chàng chưa nói lời nào thì trái tim của tất cả các cô gái hiện diện tại buổi dạ tiệc này đã đập mạnh lên vì ngưỡng mộ. Mái tóc biếng chải phủ lòa xòa trên trán, đôi mắt sâu thẳm long lanh của chàng khi ngước lên nhìn công chúa đã khiến cho nơi thâm sâu nhất của trái tim nàng rung động. Chàng nói bằng một giọng trầm ấm những suy tư của trái tim mình:
- Thưa công chúa và thưa các bạn, tôi là chàng hoàng tử nghèo khổ nhất thế gian này vì tôi không có một vương quốc riêng của mình, còn nói chi đến đền đài, cung điện. Cái mà tôi có là một con ngựa, một cây đàn và một giá vẽ, với những thứ đó tôi đi lang bạt khắp nơi lấy trời đất làm nhà. Hôm nay chỗ ngủ của tôi có thể là một bờ suối rồi ngày mai có thể là dưới bóng râm của một khu rừng, cho nên tôi chẳng có gì trong tay để mà trao lên công chúa. Người con gái yêu tôi sẽ chẳng hưởng được bất cứ thứ vật chất nào của thế gian này, cũng không thể sống trên vàng son nhung lụa. Nàng chỉ có thể chia cùng tôi những thứ hạnh phúc mà mọi người ở thế gian này đều xem rẻ! Đó là những gì có sẵn trong trời đất nhưng con người ít khi nào hưởng thụ. Cùng với tôi ngắm bình minh rạng ngời trên đồi núi, nghe tiếng chim khuyên ríu rít trên cây, đi bên nhau nhìn hoàng hôn trên biển hoặc tựa lưng nhau để ngắm sao trời ... đó là tất cả những gì mà tôi có thể cho nàng và những thứ ấy đối với hầu hết những người sống trên cõi đời này thì chẳng là gì cả! Cho nên tôi đứng trước mặt công chúa, nói lên những lời này cốt để nàng đừng chọn tôi vì tôi chỉ là một anh chàng lãng tử lang thang, may mắn trong một đêm hội ngộ bắt được chiếc thăm này để làm hoàng tử một đêm. Được ngắm nhìn gương mặt thánh thiện của công chúa, thấy được những xúc động trong ánh mắt của nàng, điều ấy đối với tôi đã là quá đủ. Và trước khi dứt lời tôi mong rằng công chúa sẽ bỏ rơi ý định chọn tôi để toàn tâm, toàn ý hướng về ba vị hoàng tử mà từ lời nói cho đến vẻ ngoài đều chứng tỏ là những người ưu việt!
Giọng chàng ấm áp đi thẳng vào lòng người, gương mặt thanh tú như vầng trăng đêm rằm, đôi mắt nhung đen khi nhìn ai thảy đều làm lòng người rung động. Chàng vừa dứt lời, một tràng pháo tay nổi lên như sấm dậy. Giọng của các cô gái vang lên nghe rất rõ:
- Một chàng hoàng tử lang bạt nhưng thành thật và rất đáng yêu!
- Nếu được chọn, tôi sẽ chọn chàng hoàng tử nghèo khổ đó! - Một cô nói trong xúc động.
- Vì sao? - Một giọng khác vang lên.
- Bởi vì chỉ cần được tựa lưng ngắm sao trời với chàng thì tôi cũng đã thấy hạnh phúc hơn là sống trong cung vàng, điện ngọc! - Cô nàng lúc nãy trả lời.
Cuộc tranh tài giữa các hoàng tử lần này diễn ra sôi nổi hơn bất cứ lần nào của những năm về trước. Sau khi bốn chàng đã thuyết phục công chúa xong thì Thái Hòa mới trở lại nhiệm vụ của mình. Chàng giơ cao hai tay, ra hiệu cho mọi người im lặng vì giây phút gay cấn nhất của cuộc tranh tài sắp xảy ra.
- Thưa công chúa! - Thái Hòa cất cao giọng nói - Tôi cho rằng công chúa sẽ đối mặt với nhiều khó khăn trước khi chọn lựa bởi vì bốn chàng hoàng tử của năm nay, người nào cũng ưu việt cảũ!
Công chúa lặng im một hồi rồi khẽ bảo:
- Tôi đã có quyết định của mình rồi!
Thái Hòa nói to lên trong micro:
- Các bạn chú ý! Công chúa đã làm một quyết định thật là nhanh chóng dù rằng cả bốn hoàng tử đều ngang tài, ngang sức với nhau!
- Công chúa chọn ai? - Mọi người ở dưới nhao nhao lên?
- Tôi ư? - Vân Hà để tay lên ngực mình để dằn bớt cơn xúc động - ... Tôi nhất định chọn ... - Nàng ngưng một lúc rồi hướng về phía Vũ Tuấn và nói - ... chàng hoàng tử thứ tư!
Lời nàng thốt ra như tạo nên một cơn địa chấn! Cử tọa phía dưới la hét, vỗ tay rồi hoan nghênh nhiệt liệt. Các chàng trai thảy nón lên và huýt sáo vang trời. Còn các cô gái thì đã chuẩn bị sẵn một đóa hoa tuyệt đẹp và tung nó về phía chàng hoàng tử may mắn kèm theo câu nói:
- Hãy tặng nó cho nàng công chúa khả ái của anh đi!
Vũ Tuấn đón lấy đóa hoa và bước lên sân khấu, tiến đến bên cạnh Vân Hà và đặt vào tay nàng đóa hoa tuyệt đẹp mà mọi người đã tặng.
Thái Hòa nói to vào micro:
- Hỡi nàng công chúa khả ái kia ơi, bây giờ đã đến lúc công chúa cho mọi người biết phần thưởng của hoàng tử sẽ là gì!
Dưới khán đài nhìn lên, thấy họ quá đẹp đôi nên một người đã đề nghị:
- Vị hoàng tử này đã làm công chúa xúc động như vậy thì phần thưởng hôn môi mới là xứng đáng!
Những người khác nghe thế bèn hưởng ứng ngay. Nhiều tiếng nói cất lên một lượt kèm với tiếng vỗ tay theo nhịp:
- Hôn môi! Hôn môi! Hôn môi!
Vân Hà thẹn đến đỏ mặt. Ngay lúc đó giọng Thái Hòa lại vang lên:
- Công chúa ơi! Đã quyết định chưa? Công chúa bằng lòng thực hiện ý nguyện của mọi người ở đây chứ?
Vân Hà liếc nhìn làn sóng người đang cổ vũ nhiệt liệt phía dưới rồi khẽ gật đầu. Thế là đám đông vừa vỗ tay vừa hét lớn:
- Hoàng tử ơi, nhanh lên đi ... còn chờ gì nữa chứ!
Vũ Tuấn vòng tay qua lưng Vân Hà, ôm chặt nàng vào lòng và đặt lên môi nàng một nụ hôn đắm đuối. Người con gái ngây ngất đón lấy nụ hôn đầu tiên của cuộc đời mình, trái tim của nàng chưa lần nào rung động đến thế vì đây là nụ hôn của chàng trai mà nàng thầm yêu trộm nhớ. Cho đến lúc chàng buông nàng ra, nàng vẫn tưởng là mình vừa đi lạc vào một giấc mơ.
Phía dưới khán đài, mọi người lại hứng chí hô to:
- Hoàng tử ơi, hãy hôn công chúa lần nữa đi nào!
Thái Hòa hỏi to:
- Thế nào? Công chúa có bằng lòng không?
Vân Hà khẽ gật đầu! Thế là một tràng pháo tay nổi lên vang dội. Vũ Tuấn lại ôm Vân Hà vào lòng và nụ hôn lần này còn đắm đuối và dài hơn lần trước. Hai người có cảm giác như mình là cô dâu, chú rể của một đám cưới thật sự ngoài đời và những quan khách dự tiệc thì lúc nào cũng cắc cớ bắt cô dâu chú rể phải hôn nhau càng nhiều càng tốt. Cuối cùng họ sóng đôi đi xuống khán đài trong khi Thái Hòa đứng ra tuyên bố kết thúc màn kịch vui nhộn "công chúa chọn hoàng tử". Mọi người vây đôi nam thanh nữ tú vào giữa và nói lên những lời chúc tụng tuyệt vời nhất, quên hẳn việc đây chỉ là một trò chơi hàng năm được tổ chức nhân sinh nhật của Thủy Tiên.
Cô nữ chủ nhân buổi dạ tiệc giận dỗi trông thấy, nàng lui vào một góc và uống liền mấy ly rượu mạnh.
- Sao rồi? Không được khỏe à?
Một giọng nói cất lên và một bàn tay đặt nhẹ lên vai nàng. Thủy Tiên quay lại và nhận ra người đó là Lệ Lan. Trong giây phút này đây, họ bỗng trở thành đồng minh vì cùng chung tâm trạng với nhau.
- Con nhỏ thật đáng ghét! - Lệ Lan thì thầm bên tai của Thủy Tiên - Nó làm như thể buổi dạ tiệc này được tổ chức để dành riêng cho nó vậy!
- Chị Lệ Lan có công nhận cô ta là hạng người không biết điều không? - Thủy Tiên trút hết bao nhiêu giận hờn vào câu nói đó - Dù bất lịch sự thế nào thì cô ta cũng phải ý thức là mình phải nhường bước cho em là nhân vật chính của buổi tiệc sinh nhật này chứ! Lúc trước em tưởng đâu dân Đài Bắc là những người lịch sự, thượng lưu, nào ngờ cũng chỉ là loại thừa nước đục thả câu. Cô ta định mượn buổi dạ tiệc này để tỏ tình với anh Vũ Tuấn đấy!
- Tôi thấy cũng rất gai mắt! Lúc đầu cô nàng còn giả vờ muốn đổi điều lệ trò chơi, ra cái điều ta đây là thục nữ ngây thơ, không muốn ai chạm vào cánh môi trinh bạch của mình. Thế rồi khi anh Vũ Tuấn là hoàng tử được chọn thì vội vàng bằng lòng để anh ấy hôn môi mà hôn đến hai lần nữa chứ!
Lời nói của Lệ Lan như đổ dầu vào lửa khiến lòng của Thủy Tiên giận sôi lên. Nàng quay sang nói với bạn:
- Rồi có lúc em sẽ dạy cho cô ta một bài học.
Lệ Lan đốc thúc:
- Thủy Tiên muốn thế thì hãy hành động nhanh lên, để cô nàng trở về Đài Bắc thì còn đâu cơ hội trả thù. Nhưng em phải khôn khéo nhé, đừng để lộ bất cứ thái độ gì trong buổi tiệc này. Sau đó tính toán cẩn thận rồi hãy hành động. Nếu không thì khi Vũ Tuấn trở về Đài Bắc sau dịp nghỉ hè này, con bé Vân Hà lại càng có nhiều cơ hội gặp gỡ anh ấy. Xem ra cô nàng si tình lắm rồi, cô ta sẽ bám sát anh ấy chứ không buông anh ấy ra đâu!
- Rồi chị xem! - Thủy Tiên thốt lên một cách ghen hờn - Em sẽ cho con bé ấy biết tay!
- Em làm như vậy là đúng lắm, nhưng bây giờ hãy hành xử như không có gì để khỏi ai nghi ngờ. Lúc này em trở lại với mọi người là vừa ... để còn tuyên bố tiếp tục cuộc dạ vũ.
Nghe Lệ Lan nhắc, Thủy Tiên như sực tỉnh. Nàng vội vã trở lại với buổi vũ hội vì dù sao nàng cũng là nữ chủ nhân của buổi tiệc này. Lệ Lan nhìn theo mỉm một nụ cười thỏa mãn, thay vì ra tay hành động thì nàng lại mượn tay người khác. Và nếu sự việc diễn tiến theo đúng ý nàng, nàng sẽ trở thành ngư ông đắc lợi, không tốn một giọt mồ hôi mà vẫn đạt được mục đích của mình.
Cuộc dạ vũ tiếp tục trong không khí vui nhộn. Biết mọi người đều ngưỡng mộ Vân Hà nên Vũ Tuấn giữ ý, chàng khiêu vũ với những cô gái khác để nhường cơ hội cho những chàng trai trong dạ tiệc. Vân Hà không phân biệt một ai, chia đều cơ hội cho những người ái mộ nên ai cũng tỏ ra quý mến nàng. Rồi cũng đến lúc Thiên Lý tiến tới mời nàng. Vân Hà vừa lướt theo tiếng nhạc, vừa hỏi:
- Từ đầu anh đã trốn đi đâu mà em và Bích Trâm không thấy anh đâu cả!
- Anh hả? Có trốn đi đâu đâu! Chỉ lui vào một góc để ngắm nhìn em vì thấy mọi người đeo theo em dữ quá, cứ như là một nữ minh tinh xuất hiện vậy. Sau đó thì anh may mắn bắt được chiếc thăm hoàng tử, nếu không thì khó mà đến gần em!
- Chao ôi! Em đâu có quan trọng đến thế! Ở đây còn rất nhiều người đẹp như chị Thủy Tiên và chị Lệ Lan! Có thể vì em là gương mặt lạ từ Đài Bắc đến nên mọi người mới ưu ái em như vậy.
- Dưới mắt anh không có ai đẹp bằng em cả! - Thiên Lý bắt đầu tán tỉnh vì tối hôm nay Vân Hà đẹp lộng lẫy đến nỗi chàng không thể nào không rung động. - Em là người con gái hoàn hảo nhất trên cõi đời này.
- Vậy ư? - Vân Hà mỉm cười - Còn cô gái mà anh thầm yêu trộm nhớ đâu rồi? Cái cô nàng Sao Mai ấy!
- Sao Mai! - Thiên Lý giật mình khi nghe Vân Hà nói thế - Em cũng biết cô ta ư? Ai nói cho em biết là anh theo đuổi cô ta vậy?

(còn tiếp)



Copyright © 2008 - All rights reserved.