

|
Phạm Phong Dinh Liễu bật công tắc đèn nhà bếp lên. Ánh sáng trắng của chiếc đèn néon dài đã xua tan nỗi sợ hãi xốn xang của Liễu, nàng khép hai cánh cửa kính và cẩn thận cài chốt. Bên kia đường, có tiếng chó tru đêm. Liễu áp sát mặt vào tấm kính nhìn sang. Dưới ánh trăng, bóng một chó hoang nổi đen lên trên một ngôi cổ mộ đang ngước cái mõm dài của nó tru một hơi dài. Cái thiên tính tru trăng của loài chó rừng vẫn còn tiềm đọng trong từng sớ thịt của loài chó hoang, nên ở giữa đêm khuya trong đám cây cổ thụ, cái thiên tính đó đã trỗi dậy. Tiếng tru của con chó áo não, rờn rợn như tiếng kêu hú của những âm hồn từ dưới đáy mộ sâu. Liễu rùng mình không dám nhìn nữa, nàng quay người mở tủ lạnh chọn một dĩa đồ nguội ngồi quay lưng về cửa sổ ăn nhanh. Dẫu biết rằng đằng sau nhà bếp là dãy nhà của anh Nên tài xế và chú Năm Robert, chị Bông thì cư trú trong cái phòng sát bên cánh cửa dẫn ra cái vườn nhỏ chỉ cách nhà bếp một cái nhà kho, nhưng giữa đêm trường tịch mịch, thỉnh thoảng con chó gớm ghiếc tru lên một tràng dài, Liễu thấy lạnh cả người và không khỏi tưởng tượng những chuyện ghê rợn từ khoảng bóng tối đen đặc đó. Người ta nói rằng, một khi con chó nó tru, thì chắc nó đã trông thấy... ma. Những âm hồn nửa đêm trồi lên khỏi mộ kéo nhau đi lang thang từng đoàn, mà chỉ có loài chó mèo hay cú đêm mới nhìn thấy. Liễu cố ăn cho xong để có thể trở về nằm trong đôi cánh tay bảo bọc của chồng. Ðột nhiên, Liễu có cái cảm giác lành lạnh trên gáy, linh tính bảo cho nàng biết dường như, có một... người nào đó đang nhìn nàng từ phía sau. Cái cảm giác đó càng lúc càng dậy lên mãnh liệt cùng với cơn sợ hãi đang rùng rùng kéo trở về. Liễu tê cứng người vì sợ. Nàng biết chắc, trời ơi, có một người đang chằm chằm nhìn nàng từ phía... Liễu run bắn người, tay chân lạnh cóng, rờn rợn, nàng từ từ đứng lên... rồi chầm chậm quay người lại... Con chó trong nghĩa trang bỗng tru lên một tiếng dài kinh dị. Cùng lúc, Liễu trông thấy ba khuôn mặt đen nhẻm đang áp sát vào khung kính cửa sổ từ phía ngoài nhìn vào. Liễu kinh hoàng ôm cứng cái dĩa đồ nguội trong lòng. Cũng may là Liễu đang đứng giữa vùng ánh sáng, chứ nếu ở trong bóng tối, thì chắc nàng đã đứng tim ngã ra chết rồi. Ba cái mặt con người nhe hàm răng trắng nhỡn cười với vẻ hiền lành, một người đưa tay lên gõ cành cạch vào cánh cửa ra dấu muốn nói chuyện. Liễu hoàn hồn thở phào một cái thật dài. Nàng cứ tưởng họ là những âm hồn từ bên phía nghĩa trang sang đây hù nhát mình, hóa ra không phải. Có lẽ là mấy người hàng xóm ở gần đâu đây. Nàng biết có mấy cái xóm dệt của người Bắc di cư vào sinh sống trong khu vực này. Ðến bây giờ thì nàng đã nhận rõ, chỉ là một người đàn ông, một đàn bà và một thằng nhỏ chừng mười tuổi. Có lẽ là một gia đình. Liễu đặt cái dĩa xuống bàn và đi đến mở cánh cửa sổ ra hỏi:- Ai đó? Người đàn bà mặc chiếc áo bà ba nâu, tóc búi củ hành chìa tay rên rỉ: - Dạ bà chủ cho xin chút thức ăn, đói quá bà chủ ơi... Liễu kinh ngạc: - Chú thiếm ở đâu vậy? Người đàn ông chấp tay: - Dạ thưa bà chủ, chúng tôi cũng ở gần đây thôi, nghèo đói quá bà chủ, cực chẳng đã mới đi xin ăn! Là người có từ tâm, Liễu thấy mủi lòng ngay, nàng sốt sắng gật đầu: - Ðược, được, chú thiếm chờ một chút nha. Liễu tìm thấy một cái gà mên, nàng trút hết thức ăn trong tủ lạnh trao cho người đàn bà, ân cần: - Chú thiếm nhận đỡ cái này, khuya quá chỉ còn bấy nhiêu thôi. Người đàn bà cúi đầu cảm động nhận cái gà mên: - Bà chủ tử tế quá, chúng tôi đội ơn... - Không có chi, chú thiếm cứ giữ lấy cái gà mên mà xài. À... hay là chú thiếm chờ ở đây tôi vào lấy cho chú thiếm ít tiền. Người đàn bà lật đật nói: - Dạ, khỏi bà chủ, chúng tôi không cần tiền! Thằng nhỏ ngước đôi mắt ngây thơ nhìn Liễu cười. Liễu trở vào cái tủ chứa đồ khô, nàng tìm thấy một hộp bánh biscuit còn nguyên chưa lột giấy kiếng, nàng thò tay ra ngoài khung cửa xoa đầu thằng nhỏ và đưa hộp bánh cho nó: - Em ngoan, chị cho em cái hộp bánh nè. Thằng nhỏ khoanh tay lễ phép: - Dạ con cám ơn cô. Cô tốt quá, mấy bà chủ hồi trước không được như... Người đàn bà nạt ngang: - Tí, không được nói bậy... Bà quay sang Liễu cười xuề xòa: - Cám ơn bà chủ nhiều lắm, thôi bà chủ vào nghỉ kẻo khuya, xin cầu Trời Phật phò hộ bà chủ. Ðôi vợ chồng chấp tay cúi đầu chào Liễu, người đàn bà nắm tay thằng nhỏ dẫn đi. Thằng Tí xem chừng mến Liễu lắm, đi được chục bước, nó quay lại nhìn Liễu vẻ tha thiết. Liễu bần thần đứng trông theo ba cái bóng đen khuất dần trong màn đêm. Ðến khi đã nằm êm ấm bên cạnh chồng rồi mà Liễu vẫn chưa nghĩ ra được những điều lạ thường. Tại sao nhóm người ăn xin đó tìm đến giữa khuya, mà không phải là giữa ban ngày. Tại sao họ xuất hiện ở cửa sau, mà không phải là ở cửa trước. Và lại đúng vào lúc nàng đang ăn. Mí mắt nặng chình chịch, Liễu xoay người quàng tay lên ngực chồng và chìm rất nhanh vào giấc ngủ. Nàng cũng đã quên không tự hỏi, cái sân vườn phía sau được xây kín bằng vòng tường cao và không có cửa ra, vậy thì ba cái con người đó họ đi đâu?Trưa hôm sau, nhân lúc cùng ông Vĩnh Hảo nắm tay đi dạo dưới những bóng râm trong vườn, Liễu sực nhớ chuyện ba người ăn xin đêm qua, nàng kéo chồng đi lại cái cửa sổ. Liễu cúi người nhìn xuống chân tường. Ủa lạ chưa kìa, sao không thấy dấu chân nào hết. Ðất không cứng lắm, nếu họ đứng ở đây thì phải có dấu chân chứ. Liễu ngước mặt nhìn lên khung cửa cổ, nàng đưa thẳng cánh tay lên mới với tới. Ðột nhiên Liễu rùng mình ôm lấy cánh tay chồng lẩm bẩm: - Cao quá, cao quá... làm sao có thể như thế được nhỉ? Ông Vĩnh Hảo thấy thái độ lạ lùng của vợ, ông ngạc nhiên hỏi: - Chuyện gì vậy em? Liễu lắc đầu ngơ ngác: - Lạ thật! Liễu đẩy ông Vĩnh Hảo đứng ngay dưới khung cửa hấp tấp bảo: - Anh đứng ở đây chờ em một chút nha... Trong lúc ông Vĩnh Hảo lắc đầu chẳng hiểu gì cả thì Liễu đã chạy vào trong nhà bếp nhìn xuống qua khung cửa sổ. Ông Vĩnh Hảo cười khì: - Em định chơi trò trốn núp với anh hả? - Anh nhảy lên thật cao cho em xem... Ông Vĩnh Hảo ngỡ là vợ muốn ông làm trò vui, ông nhún mình lên nhìn vợ cười. Liễu vẫn lắc đầu: - Anh nhảy cao chút nữa được không? Ông Vĩnh Hảo cố sức nhảy thêm mấy cái rồi đưa hai tay lên chịu thua: - Thôi anh đầu hàng, anh già rồi, hì hì... Liễu bước ra ngoài, trong lòng bần thần dậy lên nhiều câu hỏi. Nếu những người ăn xin đó đứng chạm mặt vào khung kính, thì ít nhất họ phải bắt ghế đứng, chân ghế phải lún sâu vào đất chứ. Dù họ có nhảy cao đến thế nào, thì cũng vẫn không thể ngang tầm với cánh cửa như đêm qua được. Ðến buổi chiều, trong lúc ông Vĩnh Hảo có công việc đi vào Sài Gòn, Liễu xuống nhà dưới tìm chị Bông. Bông đang hứng nước vào một cái thùng sô rửa rau tiếp chú Robert. Thấy bà chủ, chú Robert và chị Bông đứng dậy chào: - Thưa bà chủ. Liễu gật đầu, nàng kéo chị Bông ra một chỗ hỏi: - Ðêm hôm qua chị có thấy ai vào sân nhà mình không? Chị Bông ngơ ngác lắc đầu: - Dạ..., không có ai. Cửa rào lúc nào cũng khóa, không ai vào được đâu. Liễu cắn môi: - Lạ thật! - Dạ, bà chủ nói gì? - Chị, chú Robert với anh Nên có bà con nào tới thăm không? - Dạ không. - Thôi được rồi, chị làm việc tiếp đi. Khuya đêm đó, trong lúc ông Vĩnh Hảo ngủ say, Liễu lại rón rén đi xuống nhà bếp. Mặc dù trong lòng rờn rợn, nhưng Liễu muốn có câu giải đáp cho những nghi vấn lạ lùng của nàng. Liễu bắt đầu diễn lại tấn tuồng ăn uống. Liễu lắng nghe tiếng tru dài của con chó trong nghĩa trang. Nó đã tru thì chắc là nó đã thấy những hình ảnh ma quái nào đó. Có lẽ những âm hồn dưới đáy mộ đã trỗi dậy rồi. Ðột nhiên cái cảm giác bị nhìn ùn ùn dậy lên từ sau gáy, sống lưng Liễu lạnh buốt, rần rật. Chắc là “họ” đã đến. Lấy hết can đảm, Liễu đứng lên và từ từ xoay người lại nhìn về khung cửa sổ, đôi mắt hấp háy chờ đợi sẽ trông thấy đôi vợ chồng và thằng bé. Dù đã chuẩn bị tinh thần và biết chắc những người ăn xin rất hiền lành, nhưng khi trông thấy hai khuôn mặt hoàn toàn lạ áp mặt vào cửa kính nhìn nàng, Liễu vẫn giật mình thảng thốt, chiếc dĩa trên tay nàng rơi xuống đất vỡ tan. Chị Bông đang quấn quít rên rỉ cùng với anh tài xế Nên, nghe tiếng động chát chúa bên nhà bếp, chị hoảng hốt tròng áo quần vào chạy sang, trong lúc Nên phóng vù về căn phòng của mình. Chị Bông trông thấy bà chủ của mình tái mặt đứng sững người nhìn trừng trừng về hướng cửa sổ, chị kêu lên: - Bà chủ, có chuyện gì vậy? Liễu lắp bắp: - Có... có... người... lạ... Bông nhìn theo, nhưng chị chẳng thấy gì hết, chị hỏi dồn: - Ai vậy bà chủ? Liễu lắc đầu: - Tôi không biết. Hai cái khuôn mặt đàn ông đã nhanh chóng biến mất sau tiếng bể vỡ của cái dĩa. Ông Vĩnh Hảo nghe ồn, ông mặc pyjama đi xuống đưa mắt nhìn chị Bông hỏi: - Chuyện gì vậy chị Bông? Chị Bông ấp úng: - Dạ, bà chủ trông thấy có người lạ... Ông Vĩnh Hảo nắm tay vợ dịu dàng: - Chuyện gì vậy em? Liễu bối rối chỉ vào cánh cửa sổ: - Em mới vừa thấy có người đứng bên ngoài nhìn vào. Ông Vĩnh Hảo lạ lùng bước tới mở toang hai cánh cửa thò đầu nhìn ra ngoài. Dưới ánh trăng mờ, cảnh vật chập chờn kỳ dị, nhưng ông chẳng thấy gì cả. Chị Bông trao cho ông chủ cây đèn pin, ông bật lên rọi vào khắp khu vườn sau bếp. Cũng chẳng có gì lạ hết. Trong lòng thầm cho là vợ mình đã tự tưởng tượng, thần hồn nhát thần tính, ông quàng tay ôm vợ dáng che chở và trấn an: - Không có gì đâu em, thôi mình lên nghỉ đi. Liễu nằm co rúm trong lòng chồng, nàng thủ thỉ kể lại câu chuyện đôi vợ chồng và thằng bé ăn xin đêm qua, và hai người đàn ông lạ khác đến đêm nay. Ông Vĩnh Hảo nhíu mày suy nghĩ, trong lòng ông dậy lên một nỗi âu lo bứt rứt. Ngày mai ông phải dẫn vợ đi khám bác sĩ tâm thần mới được. Bác sĩ cho toa mua thuốc an thần, Liễu ngủ yên được mấy đêm, nhưng biết uống thuốc ngủ mãi sẽ gây ra hiện tượng “lờn thuốc”, có hại hơn, nên nàng lén chồng không uống nữa. Liễu đã giả vờ ngủ say để ông Vĩnh Hảo được an lòng. Bác sĩ đã nói riêng với ông Vĩnh Hảo, rằng rất có thể bà Vĩnh Hảo mắc chứng hoang tưởng. Những người bị bệnh này cho là họ đã nhìn thấy những người, thú hay cảnh vật kỳ dị, thậm chí ma quỷ nữa, trong khi người lành mạnh chẳng hề nhìn thấy như vậy bao giờ. Nhưng cho dù người thân hay bác sĩ trấn an và giải thích đến như thế nào, người mắc chứng hoang tưởng vẫn khăng khăng là mình đúng. Thật ra Liễu có bệnh hoạn gì đâu. Nàng đâu có tưởng tượng, chính nàng đã trông thấy, đã trò chuyện với “họ”. Trong ý nghĩ của Liễu, nàng vẫn còn muốn thử lại lần nữa, nhưng thấy sờ sợ, Liễu lại không dám. Thôi thì đừng có xuống bếp lúc nửa đêm và hãy để cho những con người đó chìm vào quên lãng là tốt hơn cả. Ông Vĩnh Hảo rất thương yêu vợ, thấy vợ mình mãi băn khoăn những chuyện vớ vẫn không đâu, ông quyết định giao công việc cho một người thân cận, rồi dẫn vợ đi du lịch một vòng châu Âu. Ở châu Âu về, bà Vĩnh Hảo trông hồng hào xinh đẹp hẳn ra. Khí hậu miền ôn đới có lẽ đã kích thích từng tế bào trong cái thân thể tràn trề nhựa sống của Liễu, cùng với tình yêu nồng nàn của chồng đã khiến cho nàng mơn mởn, phơi phới như một đóa hoa hồng buổi sớm. Một hôm Liễu thẹn thùng kéo chồng vào phòng riêng, nàng ngồi vào lòng ông cuộn tròn như một con mèo nhỏ, hai cánh tay vòng quanh cổ chồng âu yếm: - Anh ơi, làm một ông nhà giàu thừa mứa vật chất, anh còn ao ước một điều gì nữa không? Ông Vĩnh Hảo hôn lên má vợ: - Thượng đế đã ban quá nhiều ân sủng cho anh. Ðịa vị, danh vọng, xe hơi, nhà lầu, và vợ đẹp..., anh không còn dám ao ước gì nữa. Liễu nũng nịu: - Có mà, anh ráng nhớ đi! Ðôi mắt lóng lánh của nàng nhìn chồng khuyến khích. Ông Vĩnh Hảo gãi đầu suy nghĩ: - Thật mà, đâu còn gì để ao ước nữa. - Thật không? Ông Vĩnh Hảo chu môi: - À, à, coi chừng cái cô Liễu này đố mẹo tôi đây... Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu ông, giống như một tia chớp cắt ngang bầu trời, ông lẩm bẩm: - Người ta nói vợ đẹp và... c... Ông Vĩnh Hảo reo lên: - Em nói đúng, anh còn một điều ước cuối cùng nữa. Liễu hóm hĩnh nhìn chồng: - Ðiều ước thì phải có bà tiên với chiếc đũa thần ban cho. Ông Vĩnh Hảo mường tượng đã đoán ra được đến năm mươi phần trăm vợ muốn dẫn dắt mình đi đến đâu, ông đặt tay lên bụng vợ: - Vậy thì bà tiên ban cho anh cái ân huệ đó đi, có phải em đã... Liễu nép đầu vào ngực chồng thủ thỉ: - Bà tiên cho anh một đứa... con, anh có chịu không? Ông Vĩnh Hảo thét lên điên cuồng và ghì chặt vợ vào lòng: - Anh nhận, anh nhận... Em đã mang thai rồi phải không? Năm ngón tay của Liễu bấu vào ngực chồng thay cho câu trả lời. Gần đến ngày sinh, Liễu thấy mỏi mệt lắm. Không muốn quấy rầy vợ, ông Vĩnh Hảo cho kê một cái giường nhỏ sát vách phòng để ngủ riêng, nhưng ông vẫn có thể tỉnh giấc khi có chuyện cần. Ông mướn hẳn một cô hộ sinh nhiều kinh nghiệm cư trú luôn ở biệt thự trong hai tháng cuối cùng để theo dõi sức khỏe của vợ. Giữa mùa hè, tuy Sài Gòn có nhiều cơn mưa lớn, nhưng cái nóng nhiệt đới vẫn hừng hực phủ trùm lên thành phố, ông Vĩnh Hảo muốn gắn máy lạnh nhưng Liễu không thích tiếng sè sè của chiếc máy, nó làm nàng khó ngủ. Mỗi đêm ông vẫn thường mở rộng cửa sổ để đón gió mát của đêm lùa vào. Không hiểu sao đêm nay Liễu thấy trăn trở trằn trọc mãi không ngủ được, cứ mơ mơ màng màng. Bụng nàng ngâm ngẩm đau, có lẽ đã gần đến lúc rồi chăng. Cô y tá đề nghị ngày mai đưa nàng vào nằm trước trong bệnh viện để ngừa mọi tai biến ngoài ý muốn. Ðứa trẻ cứ đạp liên hồi trong bụng Liễu, nàng đau nhưng sung sướng lắm. Con cứ quấy phá mẹ mãi nhé. Hư lắm. Liễu âu yếm đặt tay lên bụng, trái tim tràn ngập tình thương yêu.Ðột nhiên một cơn gió lạnh thốc vào từ khung cửa sổ thổi tung một góc tấm mền mỏng đắp trên người Liễu. Thật lạ, giữa mùa hè mà cơn gió lại lạnh buốt như là gió bấc mùa đông. Liễu tìm cái công tắc đèn để bật lên. Bỗng từ phía cái nghĩa trang mà Liễu đã quên mất từ một năm nay, trời ơi, có tiếng chó tru vọng vào rền rền như tiếng vọng từ dưới đáy địa ngục. Con chó kêu hú như đang trong một cơn kinh hãi nào đó, tiếng tru của nó thỉnh thoảng bị tắt nghẽn bằng những âm thanh ăng ẳng, như là nó đang bị một người nào đó siết sợi dây thòng lọng vào cổ. Liễu ngồi dậy lắng tai nghe ngóng. Con chó nó tru lớn và ghê rợn đến thế mà ông Vĩnh Hảo và cô y tá phòng bên vẫn ngủ say, cứ như là họ không nghe thấy gì cả. Tiếng tru từ trong nghĩa trang dường như xê dịch dần về hướng ngôi biệt thự, mỗi lúc một gần. Trái tim trong lồng ngực Liễu đánh thình thình. Con chó chắc là đã chạy băng qua đường. Liễu đã có thể nghe tiếng tru của nó rền rĩ phía bên ngoài tường rào, và đã văng vẳng vọng vào cái cửa sổ. Liễu rụng rời muốn kêu chồng, nhưng miệng nàng nghiến chặt và cứng ngắt như đã bị hóa đá. Nàng gào ằng ặc trong cổ họng kêu cứu, nhưng ông Vĩnh Hảo vẫn ngủ say sưa. Hình như ông chẳng nghe thấy gì hết. Cả cô y tá cũng vậy. Liễu rùng mình. Chẳng lẽ cơn hoang tưởng đã trở về. Nhưng rõ ràng tiếng tru của con chó đang xoáy sâu vào tai Liễu: - Hú... u... hú... u... hú... u... Liễu nghe trong âm hưởng tiếng tru thống thiết của con chó hoang không phải muốn hù nhát, mà dường như nó muốn báo cho nàng biết một nỗi nguy hiểm chết chóc đã cận kề. Ðột nhiên con chó kêu lên một chuỗi âm thanh nấc nghẹn, nhỏ dần, nhỏ dần: - Ẳng... ẳng... ẳng... Vài giây sau, chỉ còn có tiếng dun dế rỉ rả trong cõi tịch mịch của đêm trường. Liễu thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, nàng thầm nghĩ có lẽ nàng bị bệnh hoang tưởng thật. Liễu nằm xuống kéo cái mền lên đắp ngang ngực. Ðược chừng một lúc, có lẽ năm ba phút, trong lúc chập chờn, bỗng Liễu nghe tiếng động lạ trong hành lang, nàng mở bừng mắt ngay và ngồi bật dậy lần nữa. Lần này cái ảo giác đó đã xuất hiện ngay trong nhà nàng. Liễu ôm ngực thở dồn dập, trong lúc một chuỗi âm thanh cồm cộp dộng trên sàn nhà, giống như tiếng... bước chân của một người nào đó. Liễu đưa mắt nhìn về phía ông Vĩnh Hảo, trời ơi ông vẫn nằm thiêm thiếp. Cả cái cô y tá hằng đêm rất tỉnh ngủ cũng mê man đâu rồi. Tiếng bước chân khô khan, chầm chậm tiến dần, tiến dần đến căn phòng của vợ chồng Liễu. Liễu ú ớ kêu chồng, nhưng ông Vĩnh Hảo đã xoay người sang một bên, mặt hướng vào vách. Liễu nhìn trừng trừng vào cái nắm tay cửa. Cái con người nào đó nó đã bước đến ngay phía bên kia. Có lẽ “nó” đang đứng ở đó. Một khoảnh khắc im lặng rùng rợn. Trái tim của Liễu đang nở to dần, chỉ một cơn kinh hoàng nữa là nó sẽ bể tung ra thành hàng trăm mảnh.Cái nắm cửa bỗng nhè nhẹ xoay một vòng. Liễu đưa tay lên miệng nấc nghẹn. “Nó” đang mở cửa. Nàng biết chắc, nếu cái ảo hình kia bước vào phòng, thì cũng chính là giây phút nàng sẽ chết ngất và vĩnh viễn ra đi. Trong lòng Liễu thầm mong “nó” không phải là một con ma hay con quỷ, mà chỉ là một trên trộm, là một con người bình thường như nàng, và mẹ con nàng sẽ được sống. Cánh cửa thường ngày mở đóng rất nhẹ nhàng, nhưng giờ đây nó kêu kèn kẹt như là đã rỉ sét từ lâu lắm rồi. Liễu run run nhìn cánh cửa từ từ mở, nàng thấy một cái bóng đen thấp thoáng phía sau. Cánh cửa mở lớn dần... Ðột nhiên “nó” đẩy mạnh cánh cửa đánh sầm vào vách rồi cồm cộp bước vào. Ánh trăng hắt vào từ khung cửa sổ chiếu lên hình dáng một con người nhỏ thó, gồ ghề và trần trụi... Cái bóng đen ném xuống chân giường Liễu một cái khối gì đó đánh phịch. Liễu cúi nhìn, nàng ôm ngực hét lên một tiếng kinh hoàng. Cái vật đó chính là con chó hoang mà nó chắc là đã bị giết chết. Cái cổ con chó ngoẹo sâu xuống ngực, có lẽ nó bị bẻ gãy cổ. Bóng đen nặng nề tiến đến gần Liễu, bước chân nặng nề và vụng về... Ðôi mắt Liễu như đã trợn trừng và trồi ra hết mức. Nàng đã kinh hoàng nhận ra, “nó” chính là bức tượng con quỷ Satan trong khu đất thánh Tây. Ðôi mắt xanh lè của nó lấp loáng chiếu thẳng vào mặt Liễu đầy vẻ hăm dọa. Trái tim của Liễu dường như đang nứt bể, nàng có cảm giác thân thể đang chìm dần vào một khối nước đá, cái lạnh dâng phía chân dần lên, từ từ. Thấp thoáng phía sau con quỷ, Liễu trông thấy ba khuôn mặt quen thuộc dưới những tấm áo chùng đen lạnh lẽo, họ nhìn nàng bằng ánh mắt u uất thê lương. Liễu thảng thốt rú lên. Ba con ma đó chính là ba người vợ trước của ông Vĩnh Hảo. Phía sau nữa là hàng chục cái bóng đen khác. Có phải tất cả đều là nạn nhân của con quỷ Satan lạc loài này không. Chẳng biết bằng cách nào, có những lúc nó đã thoát khỏi lưỡi gươm của Gabriel và đi tìm những linh hồn người sống làm tôi tớ nô lệ cho nó. Trong cái tích tắc cuối cùng trước khi đứt hơi, Liễu đã có thể biết chắc rằng, ba người vợ trước của ông Vĩnh Hảo đã bể tim chết vì sợ. Trong cơn sợ hãi khủng khiếp, Liễu ngã vật người xuống, hơi thở yếu dần, trái tim nàng thoi thóp, lồng ngực nàng nhói đau như bị một mũi dao nhọn đâm mạnh vào. Cái tượng con quỷ cồm cộp bước tới, nhe răng... Mười cái móng vuốt sắc nhọn của nó đưa tới như muốn quấu mạnh vào cổ Liễu để nắm lấy linh hồn của nàng. Nhưng đột nhiên Liễu mơ màng cảm nhận một bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay nàng, cùng một giọng trẻ thơ thì thầm: - Bà chủ... Liễu giật mình mở choàng mắt ra. Thằng Tí đang nhoẻn miệng cười nhìn nàng, vợ chồng người ăn xin chấp tay chào Liễu, mắt ánh lên niềm thân ái. Liễu nhận ra nhiều cái bóng đen đang đứng chắn trước mặt nàng giang tay che chở, những ánh thép lóe sáng loang loáng trong bóng đêm. Con quỷ lùi lại mấy bước... Một cái bóng đen cao to hùng dũng tiến tới, lưỡi mã tấu trong tay vung lên như một ánh chớp, cái đầu của Satan rớt xuống đất đánh ầm một tiếng. Con quỷ cuống cuồng cúi xuống nhặt cái đầu đặt lên cổ quay mình bỏ chạy. Những oan hồn nô lệ của nó cũng tan biến mất. Một tiếng sấm rền nổ đùng trên bầu trời khuya, tiếp theo một tia chớp ngoằng ngoèo đánh xuống cõi thế gian. Những cái bóng đen cứu mạng như những con dơi đêm vút mất qua khung cửa. Vợ chồng người ăn xin tần ngần nhìn sâu vào mắt Liễu trước khi chia tay, người chồng trầm giọng nói: - Chúng tôi là nghĩa quân và gia đình bị Pháp chặt đầu chôn ở vùng này, xin ông bà chủ thương tình chay đàn siêu độ... Người cha xoa đầu thằng nhỏ: - Thôi cha mẹ đi nghe. Thằng Tí dùng dằng, mếu máo: - Cho con đi theo với. Người mẹ ôm con vào lòng nghẹn ngào: - Con ở với bà chủ cũng như là ở với mẹ mà! Thằng nhỏ quẹt tay lên mắt, nhưng nó đã nhanh chóng quay lại nhìn Liễu bằng ánh mắt thiết tha. Liễu mỉm cười, bất giác nàng giang tay ôm nó vào lòng. Ngày hôm sau, báo chí xôn xao loan tin, trong cơn mưa giông đêm qua, cái đầu của tượng quỷ Satan trong khu đất thánh Tây đã bị sét đánh bể nát. Một thời gian sau, nhận thấy bức tượng “Thiên Thần Và Ác Quỷ” đã bị hư hại nhiều và mất tính mỹ thuật, người ta đem xe cần trục đến chở đi đâu không rõ. Toàn khu đất thánh Tây từ đó chợt sáng bừng lên. Lũ chim chóc từ bốn phương trời bay về ríu rít hót ca trên những chòm cây sao.Dù cho những cảnh tượng hãi hùng mà nàng là nhân vật chính trong đó hoàn toàn là sự thật, nhưng Liễu cố tin rằng chúng cũng chỉ là những ảo giác mà thôi. Nhưng Liễu biết chắc, hồn oan của ba người vợ trước của ông Vĩnh Hảo và của những nạn nhân khác, đã được linh khí bất khuất của nghĩa quân kháng Pháp giải thoát khỏi sự đày đọa của Satan. Nàng giữ kín sự thật đó trong lòng, dù có nói ra thì cũng không mấy ai tin. Nhưng có một điều dị thường mà nàng không thể chối bỏ và cho là ảo hình được. Nụ cười của thằng bé Vĩnh Hưng con nàng hoàn toàn giống hệt thằng bé Tí. Ông Vĩnh Hảo sẽ không bao giờ biết được chuyện này. Phạm Phong Dinh |
|