bao the gioi


XIN ĐỪNG MẮC MƯU KHIÊU KHÍCH TÔN GIÁO, MỘT SÁCH LUỢC CỦA VC
Chu Tất Tiến


Nguời ta không rõ chính xác thời điểm cuộc chiến trên diễn đàn ảo (thư điện tử) về Tôn Giáo đã bắt đầu từ bao giờ, nhưng có thể nói là những khiêu khích tôn giáo khởi đi mạnh mẽ sau khi trận chiến bằng thư điện tử về Nguyễn Chí Thiện đã lắng xuống. Khi phe tấn công Nguyễn Chí Thiện gồm những nhân vật "ảo" như Triệu Lan, Vịêt Thuờng, Trần Thanh... lôi cuốn thêm một vài nhân vật "thực" trong cộng đồng đã không còn thêm lý lẽ thuyết phục rằng Nguyễn Chí Thiện là giả, là "con mồi" của Cộng Sản Vịêt Nam nữa, thì đột nhiên một vài bài phê bình Công Giáo víêt bởi Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc và Giáo Sư Nguyễn Mạnh Quang xuất hiện ào ạt trên diễn đàn điện tử. Những nguời cho đăng loạt bài này có thể là những nhân vật "ảo" đã từng đăng những bài ca tụng Cộng Sản như "duyên dáng trinh, hòa bình, chế trung hiếu, chế trung hành", họăc là những nhân vật chuyên đánh phá lung tung trên diễn đàn như "aladin, lỗ trí thâm,bernard chang", hay một vài nhân vật mới xuất hiện như "hoàng thục an, thiên lý".

Dĩ nhiên, những tên trên đều là bịêt hiệu tự chọn của những nhân vật nào đó, và những tác giả này đã lợi dụng tính "ảo" của diễn đàn điện tử mà tung hoành, viết rất mạnh mà không ngại ai khám phá ra chân diện của mình. Đọc những bài này, một số những nguời Công Giáo nhịêt tình đã phản ứng bằng cách đăng lên những bài giảng về Chúa, về các Thánh, về giáo lý Công Giáo. Tuy giới bảo vệ đạo Chúa không dùng những ngôn từ "đấu tranh" để chống lại những bài víêt kia, nhưng những tác giả khiêu khích Tôn Giáo đã lợi dụng sự thiếu kinh nghịêm của phe bảo vệ, mà tìm cách bôi lọ Công Giáo thêm. Từ đó, cuộc chiến (ảo) dần dần leo thang.

Phiá khiêu khích bắt đầu víêt những lời mạ lị thực sự đến các Đấng mà nguời Công Giáo tin là Thuợng Đế như Chúa Giêsu, và Mẹ của Chúa là Đức Mẹ Maria. Vì bất mãn với tính cách lăng mạ qúa đáng ấy, một vài nguời Công Giáo đã nổi nóng và bắt đầu dùng ngôn từ "chợ búa" để đối lại. Kết cuộc, tất cả các Đấng đuợc thiên hạ thờ kính đều bị bôi lọ hết, kể cả Phật Bà Quan Âm hay Đức Mẹ Maria.

Sự kiện này đã làm đau lòng những nguời khách quan, kể cả nguời không theo một tôn giáo nào. Tuy không đến nỗi đánh nhau đổ máu trên thực tế, nhưng cũng làm giảm đi sức mạnh đoàn kết đáng kể. Nguời ta có thể chú trọng đến yếu tố tôn giáo nhiều hơn trong các chuơng trình công cộng và hoài nghi nhiều nguời tích cực khác truớc khi bắt tay vào các công việc chung. Nhận xét về nguyên nhân của việc khiêu khích này, chúng ta thấy sự việc không đơn giản.

1- Việc nghiên cứu về tôn giáo giải toả đuợc những thắc mắc về lịch sử:
Một số nguời cho rằng những bài nghiên cứu của Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc là có cơ sở khoa học, nhằm vào việc giải toả các khúc mắc lịch sử. Lý luận này đuợc đặt ra từ lâu, nhưng thực tế không đúng như truờng hợp hiện tại. Nguời có mục đích nghiên cứu tôn giáo phải là nguời có học và có học vị về Tôn giáo. Một khi muốn nghiên cứu bất cứ vấn đề gì, nhất là vấn đề tôn giáo, nguời nghiên cứu luôn luôn áp dụng nguyên tắc Khách Quan và Trung Thực. Những bài víêt về Thiên Chúa Giáo (Công Giáo, Tin Lành) do các tác giả đăng trên diễn đàn đều không có đức tính này mà hoàn toàn là chủ động "tấn công" Thiên Chúa Giáo với những chủ quan của họ, khi xử dụng ngôn từ mạ lị nhiều hơn đồng thời dẫn chứng lệch lạc những nguồn khảo cứu.

Có lẽ cả trăm năm nay, nguời Công Giáo không hề nhận mình là theo đạo "Catô", "Da Tô"â, hay "Gia Tô", nhưng theo Trần Chung Ngọc, Nguyễn Mạnh Quang, Nguyễn Kha, và Trần Văn Kha - những nguời víêt về Công Giáo đều xử dụng những chữ này, như một mạ lị gián tiếp. Đôi khi, nhóm Trần Chung Ngọc còn coi nguời Công Giáo như là "bè lũ Vatican", gọi Cố Tổng Thống Ngô Đình Dịêm và chế độ Đệ Nhất Cộng Hoà là nhóm "dâng Vịêt Nam cho Vatican". trong khi ai cũng bíêt là duới chế độ Ngô Đình Dịêm, hầu như mọi chức vụ quan trọng (An Ninh, Quố c Phòng, Ngoại Giao, Nội Vụ, Tổng Tham Mưu Truởng Quân Đội ..) đều nằm trong tay các vị lãnh đạo là Phật Tử. Ngay cả nguời thân tín nhất, 24 giờ đều có mặt bên cạnh của Tổng Thống, nguời mà bíêt hầu hết mọi hoạt động của Tổng Thống và có thể "gíêt" Tổng Thống dễ như trở bàn tay, lại là một nguời Phật Giáo thuần thành, Đại Uý Đỗ Thọ, cháu của Đỗ Mậu, nguời điều hành mạng luới An Ninh của chế độ.

Bên cạnh đó, nguời thân tín thứ hai, vẫn luôn hiện diện với Tổng Thống là Cụ Cao Xuân Vỹ, cũng là một Phật Tử. Cho đến ngày nay, sau hơn 40 năm xa cách, nguời Phật Tử Trung Kiên ấy vẫn hàng năm, tổ chức lễ giỗ Tổng Thống Dịêm một cách trang trọng. Cụ sẽ tổ chức mãi cho đến ngày Cụ về với nguời bạn quý của Cụ, Tổng Thống Ngô Đình Dịêm. Chưa hề có việc Công Giáo đuợc đặt thành Quốc Giáo. Các truờng tư nhân không có việc đọc kinh. Vatican, vẫn luôn mãi chỉ có vai trò khiêm nhượng y như các quốc gia khác. Vậy, những lý luận của Trần Chung Ngọc, Nguyễn Mạnh Quang và những nguời kế tục gán ghép cho rằng Tổng Thống Dịêm dâng nộp đất nuớc cho Vatican đều chứng tỏ họ rất chủ động "tấn công, mạ lị, và xuyên tạc lịch sử", chứ không phải là nghiên cứu lịch sử.

2-Sách luợc chia rẽ tôn giáo của Cộng Sản.

Như đã víêt ở trên, từ nhiều năm nay, việc dùng bút mực để tấn công Thiên Chúa Giáo (Công Giáo, Tin Lành, và tất cả những ai theo đạo Thiên Chúa) đã đuợc tiến hành đều đặn, bền bỉ, và càng ngày càng gia tăng cuờng độ với những bài víêt đi sát với thời sự, như việc Giám Mục Ngô Quang Kịêt trả lời Đảng, vụ Thái Hà biểu tình đòi đất gần đây. Trong số những tác giả của việc tấn công này. Trần Chung Ngọc và Nguyễn Mạnh Quang là những tiên phong xung kích dữ dội nhất. Nguyễn Kha, và Trần Văn Kha truớc đây cũng tham gia tí ch cực vào trận chiến này, nhưng bây giờ có vẻ không hoạt động mạnh bằng Trần Chung Ngọc và Nguyễn Mạnh Quang.

Diễn đàn chính mà các tác giả chống Thiên Chúa Giáo này là tờ báo điện tử "Giao Đỉêm online". Một vài bài của Trần Chung Ngọc và Nguyễn Mạnh Quang cũng đuợc đăng trên báo Công An Nhân Dân Thành Phố Hồ chí Minh với những lời khen tặng của Công An về "sự trung thực của tác giả". Những đề tài chống đối Công Giáo (mà Trần chung Ngọc gọi là Catô giáo, Datô, hay Gia tô) đại loại gồm có: Catô giáo trong dòng lịch sử, Có thể tha thứ bẩy núi tội lỗi của Gíáo Hội Công Giáo không? Công Giáo Hắc Sử (từ 1 đến 6), Di Hại của nền đạo lý Thiên La Đắc Lộ, Hỉêm Họa Ki Tô là có thực, Linh Mục là ai? Mary trong Catô giáo Rôma, Đòi đất? Đất nào? Đất của ai?Lột mặt nạ Catô giáo... Nội dung của những bài này đều nhằm việc bôi lọ Thiên Chúa Giáo một cách kinh hoàng, khích động hận thù giữa Phật Giáo và Công Giáo, và từ đó tấn công luôn chế độ Vịêt Nam Cộng Hoà - từ Cố Tỗng Thống Ngô đình Dịêm đến Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Hãy đọc một đoạn văn của Trần Chung Ngọc:

"Thật ra thì ngày nay, những ai còn nói chuyện mạc khải, hay thẩm quyền của Thánh Kinh, thật ra chỉ là những người còn sống trong bóng tối, lạc hậu ít ra là vài thế kỷ. Bởi vì, thực tế là, Thánh Kinh có phải là do Thiên Chúa mạc khải hay không thì trong Thánh Kinh, những chuyện loạn luân vẫn là loạn luân, độc ác vẫn là độc ác, giết người vẫn là giết người, phi lý phản khoa học vẫn là phi lý và phản khoa học v..v... Thật vậy, tất cả những chuyện thuộc các loại sau đây chiếm hơn nửa cuốn Kinh Thánh: bạo hành giết người (Violence & Murder), giết người hàng loạt (Mass Killing), loạn luân (Incest), ăn thịt người (Human Cannibalism), độc ác đối với trẻ con (Child cruelty), tục tĩu quá mức (Scatology), trần truồng (Nakedness), đĩ điếm (Harlotry), hiếp dâm (Rape), thù hận tôn giáo và chủng tộc (Religious & Ethnic Hatred), nô lệ (Slavery), say rượu (Drunkeness) v..v.. [Xin đọc cuốn Tất Cả Những Chuyện Tục Tĩu Trong Kinh Thánh (All The Obscenities In The Bible) của Gene Kamar], chưa kể là những lời “mạc khải” của Thiên Chúa về vũ trụ, nhân sinh, đã chứng tỏ là hoàn toàn sai lầm trước những sự kiện khoa học bất khả phủ bác ngày nay."

Trong khi đó, Trần Chung Ngọc lại đứng dựa trên vai trò một nguời có lòng với Chủ Nghiã Xã Hội, đã víêt thư yêu cầu Nhà Nuớc trừng trị những nguời dân đòi quyền sở hữu tài sản của họ:

"Tuy những điều tui trình bày ra đây có thể hơi khó lọt tai của một số dân Ca-tô cuồng tín; nhưng tui tin rằng các bộ máy công quyền của Nhà Nước Việt nam còn biết nhiều bí mật động trời hơn nữa. Mong là Nhà Nước Việt Nam đã có nhiều khôn khéo chính trị từ trước đến nay với “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng” thì ba cái lẻ tẻ cắc ké như vụ Tổng Kiệt chỉ là trò chơi trẻ con thôi. Chúc Nhà Nước Việt Nam sớm dẹp yên bọn giặc cỏ để dồn hết trí lực cho việc đối đầu với tham nhũng và ngọai xâm. Nhưng Chúa nói bậy, đồng tiền của dân gian tiêu dùng đâu có phải là của César, César chỉ có cái hình trên đó, và Chúa thì có cái gì? Khi chết chỉ có cái khố rách mang trên mình đeo toòng ten trên cây thập giá. Vả chăng Chúa đã nói thế giới này không phải của Ta. Nhà nước có ăn cướp Thiên đường của Chúa đâu mà trả cho Chúa?"

Với Tin Lành, Trần Chung Ngọc tố cáo ít hơn, nhưng cũng đủ làm thành một tội đồ của đất nuớc. Trần Chung Ngọc cho rằng "chỉ những kẻ ít học, ngu dốt mới theo đạo Tin Lành". Trần Chung Ngọc víêt:

"Tin Lành cấy vào đầu tân tòng mặc cảm tội lỗi, và để có thể vào trong cộng đồng Tin Lành, người tân tòng phải tin rằng mình sinh ra trong tội lỗi [ở đây chúng ta cần hiểu, tội lỗi đây là tội tổ tông], và vì cái bản chất tội lỗi đó con người không thể làm điều gì tốt."

Nguyễn Mạnh Quang tha thíêt hơn. Trong khi víêt thư khẩn cầu Nhà Nuớc Cộng Sản áp dụng biện pháp mạnh mẽ với giáo dân Thái Hà là những kẻ gây rối loạn trị an, Nguyễn Mạnh Quang ca ngợi Cộng Sản và chê bai nguời Quốc Gia, lá Cờ Vàng và Chính Nghĩa dân tộc:

"Từ cuối thập niên 1920, đảng Đông Dương Cộng Sản Đảng còn cấp tiến hơn nước. Đảng này đề ra 3 mục tiêu để theo đuổi:

1. Đánh đuổi Liên Minh Xâm Lược Pháp – Vatican để giải phóng đất nước.

2. Thực hiện một cuộc cách mạng chính trị bằng cách khai tử chế độ quân chủ bất kể là theo mô thức trung ương tập quyền (absolute monarchy) hay quân chủ lập hiến (constitutional monarchy) để giải thoát cho nhân dân những tệ trạng phong kiến lỗi thời làm cản trở những tư tuởng tiến bộ của loài người.

3. Tiến hành cách mạng xã hội, đặc biệt nhất là cách mạng ruộng đất để san bằng những bất công về kinh tế trong nông thôn do chính quyền bảo hộ Pháp – Vatican tạo nên như đã trình bày ở trong Phần II của sách này. Sau này, vào những năm 1954-1975, ở miền Nam Việt Nam, Giáo Hội cũng vẫn sử dụng quái chiêu này với các tín đồ Da-tô Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu do Liên Minh Mỹ - Vatican đưa lên nắm quyền tổng thống, chỉ khác một điều là vào những năm này, Giáo Hội được Mỹ để cho tự do quản lý nhân dân với những khoản tiền việt trợ Mỹ và vô cùng hào phóng. Nhờ vậy mà Giáo Hội đã có thể tha hồ dùng bạo lực nhà nước để cưỡng bách nhân dân phải theo đạo Da-tô, sát hại những người không chịu khuất phục, ra công cướp đoạt tài sản quốc gia, tận tình bóc lột nhân dân, dùng cả trăm phương ngàn kế ăn chặn tiền viện trợ Mỹ, làm kinh tài bất chính, và dùng chính sách ngu dân và nhồi sọ biến người dân miền Nam thành những người bị điều kiện hóa giống như người Tây Ban Nha trong thời Trung Cổ .
Tóm lại, những thứ như chính quyền Quốc Gia, chính nghĩa quốc gia, là cờ vàng ba sọc đỏ, nhân vật Ngô Đình Diệm và Việt Nam Cộng Hòa đều do bàn tay đạo diễn của Giáo Hội La Mã tạo dưng nên. Như vậy, tất cả những thứ này đều là cộng cụ Giáo Hội La Mã và cũng là biểu tượng cho quyền lực của Vatican tại Việt Nam."
Vì sự khiêu khích qúa lộ liễu cho nên những bài víêt của nhóm này không đuợc phổ biến ở bất cứ phuơng tiện truyền thông chính thống nào, ngoại trừ Website của chính nhóm Giao Đỉêm, Sách Híêm, và báo Công An Nhân Dân.

Từ những cuốn sách, bài phíêm luận của trên, đột nhiên trên diễn đàn điện tử lại xuất hiện nhiều tên nặc danh, phổ biến những bài víêt của Trần Chung Ngọc và Nguyễn Mạnh Quang, đặc bịêt nhắm vào nguời Công Giáo và Vatican. Nhóm "tiếp hơi" này chỉ bíêt đăng lại những bài víêt của nhóm Giao Đỉêm hay của Cộng Sản chửi bới, bôi lọ Vatican rồi chú thích bằng những câu bôi bác, diễu cợt, hay chửi bới tục tiũ (đ.m. Chúa, thằng Phao Lô là thằng đ. nào?). Đại diện cho nhóm này là những "tên ma", nặc danh như "lelytran, y hoàng, Bernard Chang, Aladin, Hoàng Thục An, thienly, chế trung hiếu, chế trung hành..." Khi nguời Công Giáo víêt lời tranh luận nguợc lại, nhóm này liền chuyển qua giai đoạn cãi lộn, dùng những danh từ "mày, tao, ông nội mày...' và những ngôn ngữ rất thấp kém. Nguời víêt "lelytran" (Lê Trần) cũng là một tên Cộng Sản, vì đã tự xưng là một kẻ"Vô Thần" và đã gửi lên diễn đàn bài víêt chống Công giáo đuợc sáng tác bởi một tên Cộng Sản trong Nhà Xuất Bản Khoa học Xã hội vào năm 1965 tại Bắc Vịêt. Bên cạnh việc đăng các bài víêt của Cộng Sản chống Công Giáo, "Lelytran" còn mạ lị Cố Tổng Thống Ngô Đình Dịêm một cách hạ cấp. Những kẻ khác, xử dụng nhiều phuơng cách khác nhau để bôi lọ những nguời theo đạo Chúa. "ThienLy" ( Lý Thiện hay Thiên Lý?) lại có hai khuôn mặt, lúc thì đăng lên những bài giảng đầy Phật Tính, lúc lại làm thơ chửi bới Công Giáo, bôi lọ Đức Mẹ Maria.

Lịch sử đã chứng minh rằng Cộng Sản luôn luôn sợ bị mất vai trò đè đầu cuỡi cổ dân đen, mất cơ hội vơ vét "đầu đội, tay xách, nách mang", ôm hết quyền lợi của thiên hạ vào trong tay, như châm ngôn và mục tiêu của Cộng Sản quốc tế :"Đặc quyền, đặc lợi vào ngay tay mình" (Quốc Tế Ca). Do đó, họ rất sợ sự đoàn kết toàn dân, mà dân Vịêt lại trọng tín nguỡng, nên họ phải tìm mọi cách "chia để trị" Tôn Giáo. Bên cạnh việc tìm cách mua chuộc, cho địa vị, tặng ân huệ như đối với tất cả các tôn giáo, họ tấn công Công Giáo liên tục. Lý do: đạo Công Giáo có một hệ thống hành chánh rất khít khao, cho nên mua chuộc thì dễ bị nhận diện. Truờng hợp các Linh mục Phan Khắc Từ, Truơng Bá Cần, Đa Minh Thiện Cẩm.. nhận ân huệ của Cộng Sản, bị tín hữu tẩy chay, bị các linh mục khác né tránh. Do đó, chỉ còn việc tấn công mạ lị Công Giáo và Vatican một cách hùng hổ. Trần Chung Ngọc và những kẻ "tiếp hơi" như Lê Lý Trần, Y Hoàng, Chế Trung Hiếu, Chế Trung Hành.. liên tục tìm ra những bài bôi lọ Công Giáo víêt bởi những tay Cộng Sản cuồng tín ở khắp nơi. Chúng căm thù Vatican, vì nếu không có Vatican, không có cuộc Cách Mạng Xanh ở Ba Lan, lật đổ bạo quyền Cộng Sản; sẽ không có toàn bộ Cộng Sản Đông Âu biến thành đống tro tàn; và, Nga Xô hiện nay vẫn còn là Liên Xô, thống lĩnh gần 1/3 thế giới. Nếu không có Vatican, Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn tung hoành dữ dội hơn bây giờ.

Vì thế, việc chống Công Giáo và Cố Tổng Thống Ngô Đình Dịêm nằm trong sách luợc của Cộng Sản, muốn nguời nọ nghi ngờ nguời kia, truớc khi muốn gia nhập một tổ chức nào, sẽ có những thắc mắc: "Ê, thằng cha này đạo gì vậy?". Từ đó, các tôn giáo tranh đấu với nhau, mất sự đoàn kết, để Cộng Sản yên tâm mà cai trị dân đen. Nhất là khi vụ Thái Hà, vụ Bauxít Tây Nguyên, vụ Hòang Sa, Truờng Sa, bán đất, dâng biển.. đang là những vấn đề đau đầu của nhà cầm quyền Cộng Sản, họ phải tạo ra hoả mù để dư luận tập trung vào việc khác mà quên đi hiện tại. Lôi kéo đuợc một số nguời "cãi lộn" về tôn giáo, Cộng Sản đã rất vui mừng, vì như thế sự đoàn kết của Cộng đồng hải ngoại cũng như trong nuớc sẽ bị chia rẽ, cuộc đấu tranh cho một Vịêt Nam Tự Do, Dân Chủ sẽ bị trở ngại.

Vì thế, việc cần làm của nguời hải ngoại là chỉ tập trung dư luận vào vụ Bâuxit Tây Nguyên, Hoàng Sa, và Truờng Sa, cùng với việc Đảng Cộng Sản Víêt Nam bán nuớc cho kẻ thù Trung Cộng để đổi lấy đặc quyền, đặc lợi cho nhóm cầm quyền tham nhũng thối nát phản quốc này. Tuơng lai của ngàn thế hệ Việt Nam sau này đang nằm trong tay những nguời dân yêu nuớc, hải ngoại hay trong nuớc.

Xin đừng mắc mưu Chia rẽ của Cộng Sản mà hãy tiếp tay lên án việc bán nuớc, làm hại đến tuơng lai dân tộc. Hãy cất tíêng kêu gào cho cả thế giới thấy Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh đang bán đất của Tổ Tiên. Hãy kêu gọi sự giúp đỡ của các chính khách quốc tế và Hoa Kỳ để đặt Cộng Sản Việt Nam trở lại danh sách cần Quan Tâm Đặc Bịêt (CPC), và yêu cầu họ chấm dứt ngay hành động bán nuớc để khỏi ngàn năm ô nhục.

Chu tất Tiến

Copyright © 2008 - All rights reserved.