bao the gioi


NỀN VĂN HÓA “XHCN ƯU VIỆT”!
nguyễn duy ân


Năm 2003, nguyệt san văn học Khời Hành ờ Cali phát giác vụ một “nhà văn” ở trong nước lấy dịch phẩm của một dịch giả trước 1975 (dịch giả nầy tỵ nạn CS ở Hoa Kỳ) rồi thay tên của mình là dịch giả đem in. Nên đã có thơ rằng:

Nghề luộc sách

Thuổng thơ văn vốn là nghề của Bác
Truyền hậu sinh nay đã đạt đỉnh cao
Nghề chôm văn đang nở rộ dồi dào
Luộc nguyên cuốn đâu thèm đôi câu lẻ
Như xưa Bác bê lời Hán Cao Tổ
Đạo vài câu thơ tuốt tận Trung Hoa
Hoặc nguyên con như “Nhật Ký Trong Tù”
Đảng xóa vết khó tìm ra chủ cũ
Nay hậu duệ cứ thẳng thừng cóc sợ
Lấy của người thay họ đổi tên ta
Đảng bảo kê ai dám kiện ra tòa
“Bọn phản động” xa nửa vòng trái đất
(Khời Hành, 2003)

Phần viết thêm:

Còn tác phẩm của những người nước khác
Luộc tự do ai kiện cáo được ai
Hiệp ước song phương dù ký đem xài
Thì đã có đảng già mồm bênh vực
Làm được gì chế độ ta ưu việt
“Cóp nhạc nhau là học tập lẫn nhau”
Hãy an tâm, “ta” có Bác trên đầu
Luôn phù hộ khuyến khích nghề cóp thuổng.
Thuổng tất cả! Kể luôn sách từ điển
Những sách kinh tôn giáo cũng không kiêng!
Rõ ràng chưa: vong hồn Bác khôn thiêng
Nghề luộc sách càng ngày càng phát đạt.
(22/4/2004)

Nay thêm:

Bản chất Vẹm đến ngàn đời chẳng khác
Mỗi ngày tính gian, ác, vượt lên hơn
Tiến sĩ , giáo sư chung đảng, cùng đoàn
Vẫn chôm thuổng của nhau trắng trợn
Bởi trí thức dưới lớp bùn Cộng Sản
Mặt nạ dày che tim óc chó heo!
(29/9/2010)

Tháng Tư, 2004 dư luận và báo chí trong nước xôn xao bàn tán vụ nữ nhạc sĩ Nhật Bản Keiko Matsui lên tiếng về việc nhạc sĩ Bảo Chấn lấy nguyên bản nhạc của bà ta làm thành bản nhạc “Tình thôi xót xa” của mình, bản nhạc đang được thịnh hành ở VN. Có nhiều ý kiến khác nhau, có người cho rằng làm như thế là ảnh hưởng xấu đến danh dự VN (VN XHCN thì có danh dự gì đâu mà ảnh hưởng!). Nhiều người nhân dịp này phanh phui nhiều trường hợp tương tự, là đã có nhiều bản nhạc ở Hồng Kông, Hoa Kỳ biến thành nhạc Việt trong nước, tác giả Việt!

Nhạc sĩ Phương Uyên phát biểu rằng: “Copy không phải là đạo nhạc mà là học tập lẫn nhau”! (Thật quá đúng với định hướng XHCN có ảnh hưởng danh dự gì đâu!)

Đào Anh Tuấn, Trưởng phòng bản quyền tác giả cho biết rằng: “Giữa VN và Nhật Bản chưa có hiệp định song phương nào về bản quyền. Thông thường các tác phẩm nghệ thuật nước ngoài có thể được bảo hộ theo công ước Berne Convention, tuy nhiên VN chưa phải là thành viên, vì vậy tác giả người Nhật không thể cấm sao chép hoặc xử dụng nhạc của mình tại VN”(Đúng là luật lệ, miệng lưỡi XHCN!)

Hơn nữa dù đã ký hiệp định này với Hoa Kỳ thì việc sao chép cũng vẫn thoải mái như thường! Kể chi đến ba cái công ước nhân quyền, báo chí... đã ký với Quốc tế! Mà phải tôn trọng, mà phải thi hành!

Chuyện sao chép, ăn cắp sản phẩm trí tuệ ở VN, không phải mới một sớm một chiều, không phải chỉ trên lãnh vực âm nhạc mà còn nhiều lãnh vực khác như thơ văn, dịch thuật; nghề ăn cắp sản phẩm trí tuệ có lẽ chỉ xuất hiện từ khi có đảng CSVN, mà đại sư tổ trộm cắp văn hóa không ai khác hơn là Hồ Chí Minh.

Dưới xã hội miền Bắc khép kín trước đây và cả nước trong những thập niên 70-80, ít ai để ý vấn đề này. Chỉ mới đây, nhất là sau khi VC đã ký hiệp định thương mại với Hoa Kỳ thì mới được chú ý vì nghề sao chép sản phẩm trí tuệ thịnh hành phát triển mạnh mẽ.

Cách đây chưa tới một năm, đã có cáo giác vụ VC lấy sách ở hải ngoại như truyện của Nguyễn Ngọc Ngạn rồi đổi tên tác phẩm lẫn tác giả đem in bán trong nước. Báo Khởi Hành phát giác vụ VC lấy dịch phẩm Ngàn Cánh Hạc (nguyên tác của nhà văn Nhật Bản Kawabata, có giải Nobel văn chương) dịch giả Mặc Đỗ trước 75, đổi tên dịch giả và in bán! Nhiều sách Tử Vi, Bói Dịch, sách truyện dịch từ những tác phẩm Đông Tây, kim cổ… trước 1975, nay in lại tràn lan với những tên tác giả lạ hoắc, toàn là giáo sư, phó tiến sĩ , nhà văn, nhà thơ…“xhcn!”

Đó chỉ mới nói đến sách truyện Việt ngữ, còn về văn hóa phẩm ngoại quốc thì không ai rỗi mà truy cho xiết. Tin mới nhất (tháng 4/2004) cho hay một tác giả tự điển Nam Hàn tố cáo nhà xuất bản Thanh Niên của Việt Cộng đã lấy sách Tự Điển Hàn Việt của tác giả này đem in bán với tên tác giả là Quang Thắng.

Sách tôn giáo cũng được sao chép công khai, một bức thư ký tên Linh Thoại, Sài Gòn ngày 17- 3- 2004 cho hay cuốn “Phật Giáo Khắp Thế Giới” (Budhism throughout the world) của tác giả Thích Nguyên Tạng xuất bản lần thứ nhất vào năm 2001 ở Australia đã biến thành cuốn “Tôn giáo và lịch sử văn minh nhân loại- Phật giáo Việt Nam và Phật giáo Thế giới” với tác giả là thiền sư Định Lực và cư sĩ Nhất Tâm nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin (Việt Cộng) in xong trong tháng 1- 2003, nội dung y chang cuốn của Thích Nguyên Tạng không sai khác.(Theo VNN)

Kế hoạch này Hà Nội đã tính toán từ khi vào chiếm được Sài Gòn, về mặt văn hóa, việc đầu tiên là chúng niêm phong, tịch thu những thư viện, những nhà xuất bản, những nhà sách lớn như Khai Trí chở hết sách ra Bắc để nghiên “kíu”, còn trong dân chúng thì chúng bắt đem sách đốt sạch với sự khám xét, lục soát kỷ càng, nghiêm ngặt. Làm như vậy tất cả dấu vết văn hóa văn học của miền Nam biến thành tro bụi, số không. Nếu còn lại thì đã nằm trong tay chúng, thứ nào bất lợi cho chúng thì đem đốt đi, thứ nào có giá trị thì sẽ biến thành sản phẩm trí tuệ của chúng, với thời gian những tác giả cũ và những người có liên hệ sẽ không còn nữa, lớp trẻ sau này còn đâu dấu vết nữa mà lần. Nếu có ai biết thì quyền lực có sẵn trong tay, chúng có trăm ngàn phương cách để bịt miệng. Đối với những người ở ngoài nước mà chúng không bịt miệng được thì cứ lì mặt ra, làm gì được nhau! Hoặc ngang ngược phủ nhận.

Mặc dù trong chiến dịch đốt sách mà chúng gọi là: “Tiêu hủy văn hóa đồi trụy Mỹ Ngụy” được khám xét gắt gao, nhưng cũng có người thu giấu một ít, bọn cán bộ cũng cuỗm được một mớ, bây giờ thời buổi mở cửa nhập nhằng, sách cũ của miền Nam nay đem in lại, nhiều cuốn có tựa đề mới tác giả mới, nội dung bên trong vẫn y nguyên như cũ, hoặc sữa đổi thêm thắt đôi chút cho phù hợp chế độ hiện tại. Dân gian, cán bộ, nhà nước thi nhau luộc sách. đạo nhạc, đồ tranh…

Bài học này chúng học được của bọn xâm lăng Phương Bắc, những lần bọn Hán, Minh...qua xâm chiếm nước ta chúng lại bắt nhân tài, cướp sách quý đem về và biến thành của chúng. Vì thế biết đâu “Vạn Kiếp Bí Truyền” của Đức Trần Hưng Đạo đang nằm trong kho binh pháp của Mao Trạch Đông dưới tên tác giả Tầu.

Có qua thì cũng có lại, sách của Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp hầu hết sao chép lại sách của CS Liên Xô, Tầu Cộng... Cuốn Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi của Trường Chinh sao chép nguyên bản một cuốn sách lý luận (Trì cửu chiến) của Mao Trạch Đông.

Có lẽ vì hài lòng bọn đàn em chư hầu đã tận tụy trung thành đường hướng của mình, nên Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông xem chuyện đám chư hầu thuộc hạ sao chép sách của mình làm của chúng chỉ có lợi chứ không có hại gì cả. Nếu chúng bán được thì cũng giảm bớt gánh nặng viện trợ cho nước đàn anh, nếu dư nhiều chúng đem trả nợ, nếu chúng để làm của riêng thì đem đất đem biển mà trả. Lợi vô cùng.

Hồ Chí Minh sau khi được thuộc hạ chôm cuốn “Ngục Trung Nhật Ký” của một tác giả vô danh bên Tầu rồi phù phép biến hóa thành “đại tác phẩm của Bác”, Hồ cao hứng làm ra thêm được những bài thơ con cóc, những bài vè hạ cấp nhan nhãn trong “Tuyển tập thơ văn Hồ Chí Minh”. Bồi bút làm dùm cho Hồ đôi bài cũng tương đối khá như bài Vịnh Trần Hưng Đạo, nhưng lời lẽ quá hỗn xược, mất dạy đối với tiền nhân bị nhân dân nguyền rủa vì vậy bài đó không còn nằm trong tuyển tập nói trên.(*)

Sản phẩm của “nhà văn hóa vĩ đại Hồ Chí Minh” gồm một tuyển tập thơ Con Cóc, vè Mụ Đội, một tập thơ chữ Hán chôm chỉa, ngoài ra còn có hai tập hồi ký tự viết để tự tâng bốc mình ký tên ma Trần Dân Tiên, T.Lan, đến nay thì ai cũng biết, nhưng trung ương đảng vẫn lờ tịt đi, không dám xác nhận Hồ chính là tác giả và đảng vẫn không ngừng triệt để khai thác “tư tưởng HCM”. Mới đây (2004) lại có cuộc thi viết rầm rộ “cán bộ giỏi về học tập tư tưởng HCM”!

Ngay cả những câu nói, những lời phát biểu được coi là châm ngôn, mẫu mực của Hồ nếu đem so sánh đối chiếu thì toàn lời nói, bài viết của những danh nhân kim cổ đông tây.

Sau 1975, VC giăng đầy những khẩu hiệu “Đất nước VN là một, dân tộc VN là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi” dưới ghi là Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Nghe sao mà giống câu nói của Lưu Bang khi lên ngôi hoàng đế: “Sử Hoàng Hà như đái, Thái Sơn như lệ, quốc dĩ vĩnh tồn, viên cập miêu duệ”. Trong một bài viết của cán bộ văn hóa: “Bác Hồ thường nói: Bác luôn lo trước cái lo của nhân dân, Bác luôn hưởng an vui sau cái an vui của nhân dân”. Có lẽ nhà thơ Phạm Trọng Yêm bên Trung Hoa cách đây mấy thế kỷ đã chôm câu nói này của Bác để cho vào bài phú rất hay của mình: “Tiên thiên hạ chi ưu, vi ưu. Hậu thiên hạ chi lạc, vi lạc”. Cũng nhưQuản Di Ngô thời Đông Châu đã ăn cắp của “Bác Hồ” cái sách lược: “Vì lợi ích mười năm ta trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì trồng người”.

Nay “đảng ta” phát minh thêm: “Vì lợi ích muôn năm ta bán nước!”

Bản tuyên ngôn độc lập mà Hồ long trọng đọc ở Hà Nội, cả phần đầu sao chép nguyên con Bản tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ không một chữ chú thích!

Một lãnh tụ như thế, một chế độ cầm quyền như thế, thì phải sản sinh được những thiên tài như nhạc sĩ Bảo Chấn, là chuyện đương nhiên. Bà nhạc sĩ Nhật Keiko Matsu khi nêu lên thắc mắc về việc tác phẩm của mình bị sao chép có lẽ vì bà ta không hiểu tí gì về nền văn hóa “Xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Nếu bà ta đòi kiện cáo thì khuyên bà thà đi kiện củ khoai, vì theo như Đào Anh Tuấn trưởng phòng bản quyền tác giả thì “tác giả người Nhật không thể cấm việc sao chép hoặc xử dụng nhạc phẩm của mình tại VN”, vì chưa có hiệp định song phương giữa hai nước, đó là chuyện “nội bộ”. Nhưng nếu giả thử hai nước có ký hiệp định, mà đảng ta cứ ngồi xổm lên thì cũng huề cả làng!
( 22- 4- 2004)
Một vụ trộm cắp mới được khám phá, theo báo ở trong nước:
Vụ “luộc” sách: Thu hồi, chấm dứt phát hành sách “luộc”
“Ngày 18-3, ông Huỳnh Bá Lân, Giám đốc Nhà xuất bản ĐH Quốc gia TP.HCM, đã ký quyết định thu hồi, chấm dứt phát hành xuất bản phẩm đối với cuốn sách Tài chính quốc tế của nhóm tác giả PGS-TS Phan Thị Cúc
(Trưởng khoa Tài chính ngân hàng Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM), TS Nguyễn Trung Trực (Phó khoa Tài chính ngân hàng Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM), Thạc sĩ Nguyễn Hoàng Hưng và Thạc sĩ Nguyễn Thị Tuyết Nga đồng biên soạn.
Cùng ngày, Nhà xuất bản ĐH Quốc gia TP.HCM cũng gửi công văn đến GS-TS Trần Ngọc Thơ (Trưởng khoa Tài chính doanh nghiệp Trường ĐH Kinh tế TP.HCM), PGS-TS Nguyễn Ngọc Định (Hiệu phó Trường ĐH Kinh tế TP.HCM) xin nhận một phần trách nhiệm và xin lỗi trong việc cấp quyết định xuất bản sách cho nhóm tác giả PGS-TS Phan Thị Cúc... đã vi phạm đến tác quyền cuốn sách Tài chính quốc tế của hai tác giả này.

“Vì tin tưởng đối với các bản thảo đến từ các trường ĐH, lại do các nhà giáo có học vị, chức danh khoa học biên soạn nên chúng tôi đã nhất thời lơi lỏng trong khâu thẩm định tác phẩm” - ông Huỳnh Bá Lân, Giám đốc Nhà xuất bản ĐH Quốc gia TP.HCM, nhìn nhận.

Trong khi đó, Ban giám hiệu Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM cho biết nhà trường đã họp hội đồng khoa học và quyết định không cho tái bản các cuốn sách của nhóm tác giả PGS-TS Phan Thị Cúc. Đồng thời, nhà trường yêu cầu các tác giả này phải nộp (truy thu) lại toàn bộ số tiền do trường đã cấp cho nhóm biên soạn các sách giáo trình “luộc” trên.” (Báo Pháp luật 19/3/10)


Cùng trí thức khoa bảng, cùng đoàn cùng đảng cùng thời với nhau mà còn “thuổng” trơ tráo trắng trợn như thế, sách của người xưa, của người nước khác thì cứ “tự nhiên như ngưòi Hà Nội” mà thôi!

VC rất sính chữ “văn hoá”, thứ chó gì cũng “văn hóa”:

-Văn hóa giao thông, đi đường thì chen lấn, va chạm nhau thì nhảy xuống rút dao đâm, quan chức không có bằng, lái xe cán người thì chối, đổ cho tài xế ngồi bên cạnh!

-Văn hóa ẩm thực, bí thư tỉnh ủy (Hồ Xuân Mãn) vào nhà hàng sờ mó tiếp viên, nên được trao bằng “học tập tốt gương đạo đức Hồ Chí Minh”

-Văn hoá ngoại giao: buôn sừng tê giác ở châu Phi, chở hàng trộm cắp ở Nhật Bản…

-Văn hóa lễ hội: giẫm hoa, cướp hoa. Đóng vai hai Bà Trưng qua Tầu tạ tội Mã Viện để lấy lòng Bắc Kinh.

-Văn hóa học đường: thầy giáo, hiệu trưởng hiếp dâm nữ sinh, học trò tạt a xít thầy, nữ sinh đánh nhau, xé áo nhau nơi cổng trường, cô giáo bóp dế nam học sinh…(**)

-Văn hóa luộc sách: chôm thơ, chép văn, đạo nhạc, đồ tranh… đủ mọi phương diện!
tất cả đều xuất phát từ “Tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” mà ra cả!

(*)VỊNH TRẦN HƯNG ĐẠO

Bác anh hùng tôi cũng anh hùng
Tôi bác cùng chung nghiệp kiếm cung
Bác thắng quân Nguyên thanh kiếm bạc
Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng
Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dắt năm châu tới đại đồng
Bác có linh thiêng cười một tiếng
Rằng tôi cách mạng đã thành công
(Hồ Chí Minh)

CHỚ CÓ HUÊNH HOANG

Sao đem bôi nhọ đấng anh hùng
Dám sánh hồ đồ hỡi Nguyễn Cung
Gia phả có đâu nơi tộc Lạc?
Cội nguồn chẳng thấy ở tông Hồng!
Trên đầu giáo chủ Mao - Lê – Mác
Dưới trướng lâu la Duẩn – Giáp – Đồng
Cõng rắn Nga Tầu không biết nhục
Lại còn khoác lác để tranh công!
(1996)

LỜI THÁNH PHÁN

Chính mi là đứa đại gian hùng
Xảo trá biết gì kiếm với cung
Mặt chuột tai dơi nhờ trát phấn
Tâm xà trí cáo được tô hồng
Từng gây máu thắm mờ sông núi
Đã tạo xương khô trắng ruộng đồng
Thiên hạ không đui đừng dối gạt
Gian tà lấy tội kể là công!
(1998, nguyễn duy ân: Thời Đại Hồ Chí Minh Bán Nước)

(**)(VTC News) Cô giáo nhéo “chỗ kín” của nam sinh trong giờ học 26/03/2010:
“Trong thư phản ánh gửi đến các cơ quan báo chí, độc giả đã gửi bức ảnh cận cảnh cô giáo đang thực hiện hình phạt với các nam sinh lớp 11A6, Trung học phổ thông Marie Curie trước mặt các bạn học sinh nữ khiến các bạn nữa phải quay mặt đi vì không dám nhìn...”

Theo bản tin thì cô giáo Khổng Như Mai đã khai với ông Hiệu trưởng là cô chỉ “véo vào bắp đùi!”

Nầy, cô giáo vốn dòng Khổng Tử
Sao quên câu “nam nữ bất thân!”
Cô khai chỉ bóp bắp chân
Mà sao hình chụp rõ ràng chỗ kia?!


2/4/2010
nguyễn duy ân


Copyright © 2008 - All rights reserved.